chiều mưa trên hồ Dầu Tiếng.
mênh mông trời nước ...sáng tối nhập nhoà.
thả lòng mình ra với cảnh vật...để những hạt mưa thấm lạnh, thanh khiết....
hét một tiếng thật to với đất trời.
dường như.
một cuộc đời khác...một con người khác
Ps: 11.8 cả đội được nghỉ, nhà nữ ở nhà làm bánh và nấu rau câu. Ngọc với Thơ, hai đứa cùng kì kèo đòi đi chơi hồ cho bằng được. đành phải chiều lòng hai đứa "em trời" vậy...
nhưng đổi lại được một chiều mưa.
cũng chẳng có gì phải tiếc.!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét