sáng ra cafe ngồi cắm net...buồn tình vào web làm cái trắc nghiệm IQ, trắc nghiệm cả sang văn hoá lịch sử, gặp ngay một câu hỏi hóc búa về Hà Nội ngàn năm.
cặm cụi check, cặm cụi lần mò cuối cùng cũng bới ra được câu trả lời.
lần sang tìm ebook mới, lại gặp ngay cuốn sách về Hà Nội của một ông nào lạ hoắc....
đọc vài dòng giới thiệu, chán quá, chẳng buồn down về...lão này chắc cũng viết vội vàng để ăn theo cho kịp cái Hà Nội nghìn năm....
nhân chuyện Hà Nội nghìn năm, trang mạng bóng đá hay vào hôm nay "bình loạn" ồn ào về cái chức vô địch V-League dường như đã được "quy hoạch" cho HN. T&T như để chào mừng.
cả năm nay mình đã nguội lạnh với V-League mất rồi...từ ngày Thể Công giải thể, đổi tên...
mà tự dưng lại nhớ....
còn ai nhắc nữa cái tên Thể Công...biểu tượng một thời xưa cũ...người Hà Nội có ai còn nhớ những chiều rực lửa trên sân Cột Cờ...
rồi còn CA Hà Nội...
còn bao nhiêu thứ nữa mà người Hà Nội cũng đã lãng quên.
Hà Nội...1000 năm...
ồn ào quá chăng khi tưởng nhớ những giá trị xưa cũ bằng những giá trị mới chẳng ăn nhập gì...
một Hà Nội ngàn năm...ai quên ai nhớ...
thèm nghe lại một lần "Hà Nội đêm trở gió..."
Hà Nội ấy đã thành bất tử ngay trong lòng những người...không phải và cũng không hề dính dáng gì đến người Hà Nội.
lang thang qua những trang blog, một người con xa nào đó của Hà Nội đã cố công gom góp lại để tìm ra được một gương mặt Hà Nội trong thơ...
ước gì mình một lần được đến...!
nhớ có lần ngày xưa mình từng tâm sự với thằng bạn thân....day dứt khôn nguôi, luôn luôn ghi khắc là Tuy Hoà, thành phố nhỏ quê hương, miền đất của hoài niệm nghìn năm, ghi dấu sâu đậm một thời tuổi nhỏ, ước ao được đến dù chỉ một lần - Hà Nội, vì một sô lý do đặc biệt trong đời, Đà Lạt, thành phố sương mù chiếm vị trí thứ ba, trước đây của Huế, lặng trầm và cô tịch, Huế nhận lấy vị trí thứ tư, chẳng nói gì từ trong sâu thẳm...
những thành phố trong tim...!
Hà Nội nhoà lẫn trong thơ, trong nhạc trong cả những tâm hồn...
hình như mấy năm trước đã có một bộ phim ( hợp tác với TQ thì phải...) đã thay lời tất cả chúng ta gọi lên những lời tha thiết..
"Hà Nội ! Hà Nội..!"
Hà Nội
Bùi Sỹ Nguyên
"Tặng những đôi chân tháng năm đã đi về nơi đây…
Tôi ra Hà Nội bảy năm. Bảy năm của một quãng đời gian truân trầm uẩn, khi ra đi tóc mẹ còn xanh lắm, nay sợi bạc đã quá nửa phần…
Phố Hà Nội buồn như trái tim một kẻ đi lạc, lúc dài lúc ngắn như trí
nhớ của một thằng say…
nhớ của một thằng say…
Phố Hà Nội quẩn quanh đến mức chẳng đủ ngã rẽ cho tôi quên được dù chỉ là một người con gái. Dù dọc ngang ba mươi sáu con đường cũng chỉ đủ cho hai người bạn tỉnh rượu ngay ở sớm mai. Không có ai, Hà Nội không có ai…
Không có ai vì Hà Nội có quá nhiều những ai – xa – lạ. Họ nói cười
rồi đi vội vã, thây kệ phố nằm rêu bụi tháng năm ròng. Phố héo hon vì
thiếu một dòng sông biết chở nước trong…
rồi đi vội vã, thây kệ phố nằm rêu bụi tháng năm ròng. Phố héo hon vì
thiếu một dòng sông biết chở nước trong…
Tôi ra Hà Nội bảy năm. Bảy năm của một quãng đời không đong không đếm, có chăng chỉ là con số những lần ai đó đi qua mình, những nỗi, những niềm, những cơn, những cuộc, những oằn vai lo lắng cơ sinh…
Phố Hà Nội những phố rất tình. Đôi cô gái thông minh nhan sắc, chở
những con thuyền đến tận bình minh. Khách qua đò, thuyền em về đâu
đời cũng mặc..
những con thuyền đến tận bình minh. Khách qua đò, thuyền em về đâu
đời cũng mặc..
Tôi ra Hà Nội bảy năm. Đứa em nhỏ lớn lên vàng võ, biếng chuyện sách bài, ham chơi theo bầy bạn lông bông ngoài ngõ. Mẹ ngắt nhánh cây bờ dậu dứ đòn quát nhỏ. “Liệu mà giống anh mi, lớn rồi biền biệt mà đi, quên gánh nặng đồng Chiều, gánh nhẹ đồng Quan. Bảy năm, nó còn nhớ ai than ai lầm…”
Tôi ra Hà Nội đã bảy năm.
Phố Hà Nội bảy năm."


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét