Thứ Tư, 15 tháng 9, 2010

02

mưa thấm ướt tóc em vào dĩ vãng
hương xưa giờ day dứt những nhớ quên
bao nhiêu để tháng năm thành ký ức
mùa lại mùa gió thổi phía chông chênh

em có đợi
tình yêu xưa có đợi
một ngày nào cho nỗi nhớ xanh rêu
mưa thôi khóc
và anh thôi gọi mãi
bóng hình ai nhoà khuất cuối con đường

gặp làm gì dẫu biết vẫn yêu thương
em quay đi ngượng mỗi lần chạm mặt
cười lên nhé...!
chỉ mưa hiểu tận đáy lòng đau thắt
giữ cho mình giữ đẹp cả cho nhau
(...)
Ps: thứ Bảy, 11.9, sang quận 12 viết về câu cá với anh Bang...nằm cafe võng...một người ngủ, một người bấm điện thoại làm thơ...bật ra được mấy cầu đầu cũng có chút cảm xúc.
tiếc rằng cả đoạn sau quá đỗi vô hồn.

Không có nhận xét nào: