....
xanh vời vợi những giấc mơ của biển
biết hải âu rũa cánh lạc muôn trùng...!
anh vội vã tìm em về giữa sóng
nẻo trời nào nhoà nhạt nỗi riêng chung
nhớ bạc đầu cuộn vỡ
buồn gửi gió mênh mông.
nhỏ nhoi lắm giấc mơ anh trước biển
tìm nhau ru lại chút mặn nồng.
thao thức mãi...gọi sóng về bên giấc
đá muôn đời đứng đó đợi ngu ngơ
giá lòng anh tím được như chiều vậy
cát dài
bóng nhỏ bước chơ vơ.
nhập nhoạng trời quên
lênh đênh ngàn chiều nhớ.
anh lạc loài giữ ký ức không em
rồi một ngày biển cúi đầu im lặng
anh trở về gặp sóng giữa con mơ.
ps: tự nhiên nhớ biển vô cùng...bao lâu rồi không được một mình trước biển...?
Thứ Sáu, 17 tháng 9, 2010
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét