cô bé bán diêm ngồi giữa đêm tuyết lạnh
thà đốt một que diêm
mong manh nghe ký ức ùa về
lung linh ngỡ tương lai mình vụt sáng...
những que diêm không có thật trong đời.
và mơ ước mãi chỉ là ảo ảnh.
nhưng thà đốt...
thà một lần toả sáng.
để biết đời còn có những niềm vui.!..
cô sống giữa màn đêm nên cần những que diêm để thấy đời ấm áp...còn em sống giữa ánh mặt trời cần gì phải bật lửa làm chi...?
đứa học trò ngỗ ngược của cô xin thưa với cô rằng...sống giữa ban ngày nhưng nhiều khi lại chẳng thấy ánh sáng...cần một cái bật lửa...để thắp để thổi bùng lên ngọn lửa khao khát và đam mê...không biết là tốt hay xấu nhưng thật sự em không chịu được cuộc sống nền nếp, yên tĩnh một chỗ...cứ thích khuấy tung tất cả cho nổi bão lên...nhưng phải có lửa cô ạ...không thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
cảm ơn cô đã cho em một câu hỏi đáng để suy nghĩ...có phải chăng con cá sảy là con cá to...?
có thật là yêu chăng hay chỉ là một cơn say nắng...rồi tự huyễn hoặc mình về hình bóng ấy.!
có dứt ra được hay không?
không chỉ riêng cô mà bao nhiêu người thân thiết buộc em trả lời câu hỏi ấy...lúc em tỉnh và cả lúc em say.
hôm nửa say nửa tỉnh ở Lộc Ninh em đã trả lời bé Ngọc ba câu hỏi...giờ đây, khi tỉnh táo nhất...có hỏi lại em cũng trả lời thế mà thôi.
dù ngắn ngủi...nhưng thực sự cả hai đứa đã đến với nhau thật lòng...đó là điều em trân trọng nhất.
ngắn ngủi bởi hai đứa gặp nhau hoặc là quá sớm, hoặc là quá muộn...chưa sẵn sàng để gạt bỏ tất cả sang một bên để dành trọn cho nhau.
nồng nhiệt, say mê...nên càng đẹp.
không phải bởi "tình chỉ đẹp những khi còn dang dở..." mà bởi thật sự đó là người con gái em hằng kiếm tìm.
không thể nào nói cho hiểu những gì em đang phải cảm nhận mỗi ngày lên lớp.
tranh đấu dữ dội với mọi người xung quanh và tranh đấu cả với chính bản thân mình.
vẫn còn đó...vẫn chưa thể như chẳng có chuyện gì...nhưng em tin mình đủ cứng rắn mà dứt ra được...để tập trung vào việc mình làm...ít nhất là vừa ngủ vừa nghe giảng. ngẩng cao đầu bước vào lớp cũng như khi bước ra.
có lẽ thằng học trò của cô sẽ còn phải khổ nhiều về tính khí của mình.
nhưng thực sự em không bao giờ có thể hạ mình để cầu xin người khác ban phát một thứ gì...dù đó là tình cảm của người con gái em yêu.
thiếu lửa thì đi tìm lửa...con đường của em bao lâu nay em vẫn tự bước đi...dù khó nhọc, dù chậm chạp. tuyệt đối không ngồi đó than thân trách phận.!
bao nhiêu lần em bị phỏng tay...cô thấy đấy..! cô cũng bị rồi phải không cô. nhưng nếu sợ phỏng tay thì thà cứ sống trong bóng tối...! chấp nhận bóng tối và đầu hàng bóng tối...!
em không đốt diêm như cô...mặc dù xung quanh có rất nhiều diêm để đốt...làm người khác tổn thương và cũng gây tổn thương cho chính mình.
nói cũng để xin lỗi Tường Vi...em thật sự không muốn thử bắt đầu một cái gì khi biết cuối cùng cái mình nhận lại chỉ là những lời oán trách.
em đi tìm cái bật lửa của riêng em.
thà đốt một que diêm...hoặc thử đi tìm cho mình cái bật lửa.
Thứ Ba, 28 tháng 9, 2010
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét