...
01. - cho một miền nhớ..!..
có xa lắm không nhỉ...những năm tháng trẻ thơ ngốc dại.?
đêm mười bốn..
lang thang ra ngoài phố mua gói thuốc...(mấy ngày nay đốt khủng khiếp quá thôi. ngày hơn gói...kiểu này chắc không đạt được mục tiêu cuộc đời sống đến 30 tuổi)...
lũ trẻ con trong khu phố "rước đèn"...gọi là rước đèn thế thôi...chứ thực ra chỉ mấy đứa con nít tụ tập lại với nhau trong một góc hẻm chật...vô tư khoe với nhau những chiếc đèn lồng nhựa "xinh xinh"...đọ nhau xem đèn đứa nào ...không phải sáng mà là kêu to hơn...tiếng kêu...í oe...nhức óc...nhức cả nỗi niềm về một thế giới tuổi thơ đang bị đánh cắp dần.
tự nhiên thấy thương...
bỗng dưng muốn... nhớ...!
nhớ một thời trẻ dại ngày xưa đầu trần chân đất...cặm cụi ngồi cắt giấy kiếng làm đèn ông sao...nhớ lại ngày xưa mình vụng về quá đỗi...vót không nên một cái nan...làm ra chiếc đèn xấu tệ...hình như suýt làm cháy nhà thì phải...nhưng thật sự đó là trung thu của mình,... của tuổi thơ tôi...
sáng đi học ngồi cafe trước cổng trường...ngồi kể lại với Trí, với Thơ, với Thắng....để rồi cùng nhau sống lại dù chỉ là trong đôi chút ký ức đã quá đỗi xa xăm. tất cả đều cùng lớn lên giữa ruộng đồng...giữa những dòng sông và những triền đê...chân lấm tay bùn...
đều cùng nhau lạc phố...
cho tôi một vé đi tuổi thơ...
tiếc rằng tấm vé khứ hồi ấy mỗi chúng ta đều đã làm mất đâu đó một nửa để quay đầu trở lại...
trung thu thứ ba giữa Sài Gòn...mải miết tìm một vầng trăng.
không cần là cổ tích...
chỉ cần có tuổi thơ...
02. - năm thứ mấy, con không về...nhà mình có giỗ...mẹ ơi.!
mười ba...giỗ bà.
con nhớ...hình như là thế.
tha lỗi cho con nếu như giữa những Sun, Mon, Tue...Sat...con có trót quên đi ngày giỗ kỵ ông bà.
tha lỗi cho con nếu mẹ biết rằng...trái tim con nhói đau khi lại một lần không thể về giỗ được.
trung thu...tết sum vầy...tết của tình thân...
ông bà dạy lại thế...vì tương lại con lạc lõng giữa quê người...day dứt nhớ...khắc khoải quên...
bao nhiêu năm rồi...nhà mình không đông đủ.
con nhớ ngày xưa còn nhỏ...mỗi lần nhà giỗ...bà về.
con là người hứng chịu tất cả.
cứ mỗi lần giỗ bà cả nhà lại cứ phải cuống lên vì con...con bệnh, con đau...con tai nạn.
bà thương...bà quở...đứa cháu trai ngỗ nghịch này.
bao nhiêu năm con đi xa...
đám giỗ nhà mình có bình yên không mẹ?
03. - cho trung thu năm thứ 3 ĐH - cho bạn bè tôi.
có lẽ rồi sẽ một ngày ai sẽ đi đường nấy...! bên nhau đây rồi sẽ có lúc phải xa rời...
thực sự, anh không bao giờ muốn tất cả đổ vỡ.
những rạn nứt...dù lớn, dù nhỏ...bỏ qua hết cho nhau nhé...
vì chúng ta là anh em...vì tất cả đã tìm thấy nhau...và ở bên nhau...giữa cuộc đời này.
Thứ Năm, 23 tháng 9, 2010
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét