cafe Sách
chiều Tuy Hòa, nắng cháy úa cả những nhớ nhung
anh ngồi một mình. cafe rơi thật chậm.
ly cafe thứ hai.
ly cafe thứ nhất uống chung với một người.
ly cafe thứ hai riêng mình anh chát đắng.
tình cờ gặp Phương trên phố. hai năm, chỉ chạm mặt thoáng qua, mới có thể ngồi nói chuyện một buổi.
Phương cười.
anh cũng cười.
như chẳng có chuyện gì xảy ra. như thể những năm tháng ấy chỉ như là mây trôi gió thoảng.
mặc kệ thiên hạ có nói ra nói vào
mặc kệ sau ngần ấy năm, Phương đã không còn như những ngày vụng dại đó.
nhưng dù có thế nào.
người con gái ấy, khiến trái tim anh đập sai nhịp lần đầu.
người con gái đầu tiên. cái cầm tay đầu tiên.
như vậy là quá đủ.
sau ngần ấy năm, có thể ngồi cùng nhau nói chuyện như hai người bạn bè.!
anh chẳng mong gì hơn thế.
và anh cũng chỉ dám mong
một ngày nào đó, có thể cùng em...vui vẻ và thản nhiên như thế.!
một ngày lòng anh lắng lại.
đợi nghe em.!
Tuy Hòa, anh để lại đây những năm tháng đẹp nhất đời mình
những kỷ niệm màu xanh
và cả những ký ức màu nắng úa.
một thằng con trai thường chỉ nhớ người con gái đầu tiên và người phụ nữ cuối cùng trong đời.
nhưng cũng có những tình yêu mãi mãi thành khắc khoải.
em không phải đầu tiên
và chắc có lẽ cũng không phải cuối cùng
chỉ là....
Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét