đừng khóc...!
hai ngày nay...cố gắng lảm nhảm hai từ đó với trái tim mình.!
đừng khóc cho những gì đã qua...!
đừng khóc cho ký ức
don't cry
đừng khóc.!
dẫu rằng vừa trải qua tột cùng nỗi thất vọng ê chề.!
dẫurằng một quyết định đưa ra có thể làm anh đau đớn.!
nhưng có những thứ phải kết thúc.
nhưng có một thứ cần bắt đầu.!
có những lần vấp ngã
cần đứng dậy...mà phải là đứng dậy từ chính cái nơi đã đánh mất chính bản thân mình.
tháo bỏ hai chiếc vòng trên đôi tay suốt những năm qua
tháo bỏ những thứ trói buộc vô hình tồn tại.!
xuống tóc.!
đổi lại tên face.!
tất cả đã làm xong trong vòng một buổi sáng
nhưng cần nhất là một việc thì lại chưa thể làm..! nhậu một trận cho nghiêng trời lở đất...cho bõ những tháng năm qua ta đắng chát cõi lòng.
rượu bây giờ chỉ cay. không còn đắng.
có lạc lõng...
có bối rối.! bởi ta đã sống suốt một thời gian dài...không phải cho ta mà cho những ám ảnh đi cũng hai chiếc vòng ấy.!
hai chiếc vòng để tang.
để tang người hay để tang chính lòng anh vậy.!
không còn quan trọng nữa.!
giơ tay châm điếu thuốc...đã không còn vướng...
tháo chiếc máy ảnh ra khỏi tay...cũng chẳng còn phải mất công gỡ đến mấy vòng
anh trở về là anh...đơn giản như chưa từng có...
giữa Sài Gòn không biết tìm đâu một ngôi mộ gió.
anh chôn kín lòng anh vào những hốc mồ sâu tối.! đã đến lúc rồi.! xin gió hãy mang đi.
anh không dám bảo mình quên.!
nhưng ít ra anh sẽ thôi...không còn nhớ nữa.!
chiều nay, vào phòng thi môn Phóng sự ngồi sau lưng em lại là anh mà không phải là anh.
là anh, của học kì đầu năm nhất.!
không phải là anh...!
không phải là anh của những tháng ngày qua.!
đôi bím tóc ngày xưa chiều nay đi thi em lại thắt
Trường nhìn anh, nở một nụ cười.! anh cười lại...! nhẹ nhàng lắc lắc bàn tay.!
chẳng còn tiếng leng keng...!
chẳng còn gì hết.!
Thứ Hai, 30 tháng 5, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét