Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

Tiền Giang 2011

vậy là đã trở lại
Tiền Giang
chỉ là hai năm sau...anh và em đã khác.!
đúng là đã sắp hai năm.! chỉ còn thiếu  hai ngày.! để sống lại những kí ức khôn nguôi ngày đó.!
anh đã nguyện cầu.
một lần trở lại.
đối diện với lòng mình. và tìm thấy lại chính anh


lớp vẫn vào ăn cái quán cạnh nghĩa trang.
tình cơ thôi nhỉ? bởi anh tin khi sắp xếp và lựa chọn Hiên chẳng bao giỡ nghĩ đến mấy chuyện nhỏ nhặt của hai đứa.
cái quán ngày xưa anh và em vừa ăn vừa tủm tỉm nhìn nhau.!
không phải bởi nhận ra nhau
mà vì đơn giản nhìn nhau cho đỡ nghẹn...!

có thể do vô tình
nhưng anh hoàn toàn cố ý tách xa lớp, tách xa em.!
anh sợ chính anh không làm chủ được mình mỗi lần chạm mặt
anh sợ quặn đau từ trái tim mình khi bước chân qua những khúc đường ngày đó.!
hay vì đơn giản bởi giờ đây
em là em và anh cũng là anh
vì những ngăn cách không sao gọi tên ra được.

đêm. em nhắn tin sang. sao em nói chuyện mà anh không thèm đáp lại.!
sao tránh mặt em suốt một ngày.
có lẽ em không thể nào hiểu được
anh chẳng tránh. mà tránh có được đâu. vì dẫu có quay đi hướng khác thì lúc nào "con mắt còn lại" kia vẫn định vị rõ ràng em ở đâu, làm gì, nói chuyện với ai.
có chăng anh chỉ tránh chính bản thân mình


có những câu nói đừng nói ra có lẽ sẽ tốt hơn.
có những lời rất đỗi bình thường anh có thể nghe phát ra từ miệng bất cứ ai
nhưng khi em nói
từng chữ như bóp chặt tim anh vậy.!
nên đừng...
đừng như vậy nghe em.!
bởi chúng ta giờ đã thành xa lạ.!

Không có nhận xét nào: