"Nghe những lời ru ầu ơ gió chiều
Buồn man mác lòng những mùa hoa xa vắng dáng mẹ
Chiếc áo ngày xưa mẹ khâu đã sờn
Mùa thi những ngày cùng con đó chiếc áo mẹ may.
Mẹ là tia nắng thắp sáng sưởi ấm tâm hồn con
Mẹ là dòng sông yêu thương tháng năm hiền hòa
Dòng đời chông gai con đi
Bao nhiêu bước chân là bao nhiêu nỗi lo mẹ yêu"
Mẹ là câu hát quê hương xanh ngát những bờ tre
Trường làng ngày xưa ê a những khi trưa hè
Giật mình hôm nay con hay mái tóc diểm sương
Là bao nhiêu tháng năm mỏi mòn vì con"
năm lớp tám, cắm trại 26 tháng 3.
lần đầu tiên nghe chị hát bài hát này...giọng hát chị buồn da diết.
thời ấy chỉ biết nghe mà không sao hiểu hết...
thời bé dại, ngây ngô.
hè năm nay con đi thực tập không về
mẹ gửi vào cho con chiếc áo.
chiếc áo mẹ may. mỗi đường kim như nối gần lại khoảng cách xa xôi, đưa con về với mẹ
để có chiếc áo con mặt đi làm chiều nay, đã bao đêm mẹ phải thức khuya hơn một chút.
con chợt nhớ lại bài hát ngày ấy
chẳng có gì bao la hơn tình mẹ, mẹ ơi.!
chiều nay ngồi cafe, Ngọc quở anh hôm nay mặc áo mới
con mỉm cười và khoe một cách tự hào: áo mẹ anh may.!
hạnh phúc ấy con đang có trong tay, nhưng là khao khát của biết bao người.
con hiểu
con là người hạnh phúc nhất cuộc đời.
vì có mẹ...mẹ ơi.
Thứ Ba, 12 tháng 7, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét