Thứ Tư, 13 tháng 7, 2011

thương

yêu làm gì một người chẳng yêu ta
trong khi một người khác đợi chờ ta trong lặng lẽ
người với người đi qua đời nhau rất nhẹ
nên chân tình ta cứ mãi đánh rơi

anh cảm ơn em vì đã đứng bên đời
cứ im lặng đợi chờ anh quay lại
trái tim em hướng về anh dẫu bao lần ngang trái
đắng nghẹn lòng khi anh cố quay đi


ai bảo mình là nạn nhân của một cuộc chia li
anh đã lỡ chỉ yêu riêng người ấy
ai bảo em cứ lặng lẽ thu mình đến vậy
anh nhận ra thì đã muộn màng rồi

đành như là hai hạt cát mà thôi
chẳng thể tan vào nhau dẫu ngàn năm lăn mãi
đừng thay thế một người không ở lại
để anh yêu em trọn vẹn thuở ban đầu

giữa hai con đường mình tìm thấy được nhau
nhưng chẳng thế bước qua làn ranh cuối
chỉ dám đứng bên đời lặng lẽ kể buồn vui

anh lảng tránh trái tim em
hay lảng tránh trái tim mình
ta không nói với nhau những điều cả hai đều quá hiểu
ta tìm thấy ở nhau những điều mình vẫn thiếu
nhưng có dễ dàng gì
đi đến được tình yêu

đợi nghe em ngày anh quên người ấy
chỉ một cái nắm tay
an ủi tháng năm nào đằng đẵng
anh sẽ tìm em khi bão giông đã lặng
còn bây giờ.
anh cứ vẫn phải đi.

Ps: hai năm anh chia tay người ấy
hai năm em lặng lẽ đợi anh
không phải anh vô tình nhưng sự thật anh không muốn đánh mất nốt những gì đang có
thay vì làm tổn thương em anh chọn cách tự làm tổn thương mình.
như thế có lẽ sẽ tốt

những ngày này anh phải chịu những áp lực nặng nề
chỉ nghĩ về buổi cafe với em sau giờ làm anh mới có thêm động lực để làm việc
người duy nhất lúc này ở bên cạnh anh, tin tưởng anh vô điều kiện.
chỉ như thế thôi. em đã trở thành một phần cuộc sống của anh rồi.
nhưng
để trở thành một phần trong trái tim anh
anh xin lỗi em ơi
nhưng
như thế là chưa đủ.

Không có nhận xét nào: