Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

đoản khúc mưa

 một chiều mưa ngồi tòa soạn
ngước mặt lên mưa không chạm đến được nỗi đau
anh-gã khờ bước giữa đời cô độc
sao vẫn quờ tay tìm hơi ấm tay người

những giọt mưa chẳng biết khóc cười
vắng xa nhau mưa cũng thành xa lạ
anh đi qua mưa những chiều rơi vội vã
sau lưng mình là ký ức chông chênh


thèm được về ngồi cũng nhau dưới cơn mưa
cafe nóng đắng ngọt ngàn thương nhớ
như những tháng năm nào
tay trong tay bỡ ngỡ
em đến đi
anh mất nửa mặt trời

rồi mưa sẽ xóa nhòa ký ức
tim thôi đau nhưng nhung nhớ vẫn đầy
không thể nào thay thế nổi một bàn tay
dẫu đã cố nắm lấy bao nhiêu bàn tay khác

chiều úa vàng thêm sau mỗi lần mất mát
anh quên mình còn có những sớm mai
gọi tên em
mưa cứ hoài im lặng
khỏang trời ấy ướt rồi anh biết trốn vào đâu?

đã chẳng còn em ríu rít phía sau
những vòng xe vẫn đi về bên phố
mưa xanh xao
ướt lạnh phía xa người
quờ bàn tay cố níu một bàn tay
chợt giật mình
phía ấy giờ thăm thẳm.

Ps: ngồi tận tầng 8 trên tòa soạn chờ duyệt bài lần cuối. mưa thăm thẳm đêm, rơi động những ký ức buồn. chẳng còn ai đợi chờ ngoài kia. phố dài và phố lạnh.đường về. rồi lắng động giữa thênh thang.
những ngày cuối cùng của mùa mưa.
mùa mưa không phải đầu tiên.
và cũng không phải mùa mưa dài nhất.

Không có nhận xét nào: