có một ngã ba nào trong cuộc đời
anh và em xa nhau
không ai còn đứng đợi ai để cùng về miền nắng
cơn mưa ngày chung đôi giờ đứng khóc một mình
bàn tay quen chợt đã thành xa lạ
môi hôn nồng phai nhạt hết đắm say
có một con đường nào không đến được bình yên
tay anh rộng nhưng không che hết ngàn giông bão
đành buông tay em mỗi đứa một hướng đời
trả lại nhau lại những mảnh ký ức mồ côi
chẳng thể nào quay trở về nhặt nữa
có một tình yêu đến lúc phải lìa tan
chúng ta lướt qua nhau như chưa từng quen biết
lời thề cũ theo mùa đi biền biệt
những nụ cười nghẹn đắng của hôm qua
có một khỏang trời giờ chấp nhận phôi pha
thuở ấy ngát xanh
giờ úa vàng nỗi nhớ
anh soi mình đau đáu từng mảnh vỡ
không giữ được nhau
hụt hẫng lạc biển người
có một ngã ba nào ta anh vẫn đứng đợi em
phố chênh chao cafe như chiều ấy
như chưa từng phải nói tiếng chia tay
như chưa có một ngày
tim đắng.
mắt hoen cay.
Ps: anh đi ngang phố. em đi ngang anh. ngồi lại cùng nhau nhưng như là trong hình hài hai con người xa lạ. những câu nói vu vơ ngượng nghịu đến bật cười.
em nhìn ra đường.
anh nhìn em.
phía sau lưng ký ức nào nhòa hiện.
em của ngày xưa chợt về chợt tan biến
anh chẳng thể nhận ra trong một em của bây giờ
không cần tự cấu tay mình anh vẫn biết chẳng phải là mơ
có những thứ chẳng bao giờ trở lại.
có hai con người từ đây và mãi mãi
chẳng thể cùng nhau quay lại điểm bắt đầu.
anh chẳng biết nói gì để đánh thức nụ cười từ lâu đã chết hẳn trong nhau
anh chẳng biết nói sao để át được những lời thiên hạ xì xầm bàn tán.
nhưng có một sự thật
anh hiểu
và em cũng hiểu
như thế là đủ rồi.
Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét