Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2011

entry cho em


Ta có thể tha thứ cho tất cả những cay đắng mang lại bởi cuộc đời
nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người?

Chúng ta đã từng có quyền chọn lựa những niềm vui
trong quãng đời quá nhiều mưa gió
nhưng chúng ta không phải là cỏ hoa để sống một cuộc đời như thể
chỉ một lần nhìn thấy mặt trời kia

Ngày chúng ta gặp nhau thuộc về những ngày xưa
có một cái tựa vai nhau rất khẽ
có giọt nước mắt của người này níu tiếng cười người kia để không còn rơi nữa
có những tin nhắn luôn bắt đầu bằng một từ – Nhớ...
có lời hứa nhìn thấy nhau mỗi ngày...

Ta ước về điều giản đơn như nắm tay nhau trong một ngày mưa bay
ngồi nơi vỉa hè trong một đêm nhiều gió
khi cuộc đời không thể sưởi ấm hết tất cả những gì thuộc về đau khổ
thì hãy tự sưởi ấm cho nhau!

Người không dám hình dung con đường sẽ dẫn chúng ta đi về đâu
nên chỉ cần xiết chặt tim để cùng một nhịp đập
nên chỉ cần giây phút hiện tại này ta đã cùng nhau sống
nên chỉ cần người nói bất chấp những phần trăm nhỏ nhoi hi vọng
để có một tình yêu lẻ loi giữa triệu người...

nhưng không phải tiếng cười nào cũng là biểu tượng của niềm vui
khi ta biết trong lòng người đau đớn
có những lằn ranh mà người không được phép vượt
mặc ta hứa ngàn lần sẽ đứng đợi phía bên kia!


Ta đã giang tay, đã quì gối, đã thét gào với nắng mưa...
người đã chắp tay, đã nằm xuống, đã khóc cạn khô với nước mắt...
dù biết trước những phút giây đóng dấu bởi số phận
mà không ai trong chúng ta muốn lặng im...

Người đã sống quãng đời ấy như một cánh chim
còn ta sống quãng đời ấy như một cơn gió
không có giới hạn nào trong bầu trời chúng ta cùng nhau thở
sao lại có giới hạn cho một lần tìm thấy hạnh phúc mỉm cười...

Ta có thể tha thứ cho tất cả những cay đắng mang lại bởi cuộc đời
nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người? 
(7-7-2008)
Nguyễn Phong Việt


có một thời anh phải vay bạn bè từng đồng để lấp đầy cái ví mỗi lần đi chơi với em...giờ đây, khi đã bắt đầu làm ra được đồng tiền, thì một độ cafe cùng em cũng là điều xa xỉ
ngày xưa yêu nhau, chỉ có hai ly cafe đen em cũng giành để cho em trả...giờ đây mỗi lúc gọi thanh toán tiền anh chỉ ước mình được trả thêm hẳn một ly.
ngày đó, hai đứa đi bộ mòn cả gót chân chỉ để được nắm tay nhau mỗi tối...giờ đây, anh chạy xe máy một mình, trống trải một khoảng mênh mông.

hai năm rồi em.
đã bao nhiêu lần kí ức xin được chết.
sẽ là lần cuối cùng. anh gọi ký ức ấy về để được làm giỗ một tình yêu...
hai năm. đối diện anh và em hôm nay là hai con người hòan toàn khác. như gần như quen, mà như xa lạ. khoảng cách mênh mông đến tận cùng.
chúng ta chưa bao giờ là bạn và sẽ không bao giờ là bạn.
bởi chúng ta đã chọn nhau, giữa hàng vạn con người.


"Ta ước về điều giản đơn như nắm tay nhau trong một ngày mưa bay
ngồi nơi vỉa hè trong một đêm nhiều gió
khi cuộc đời không thể sưởi ấm hết tất cả những gì thuộc về đau khổ
thì hãy tự sưởi ấm cho nhau!"
mơ ước của anh chỉ nhỏ nhoi nhường ấy. nhưng cũng chính nó vỡ vụn giữa tay anh. một lần và mãi mãi.

anh sẽ không phải tha thứ hay một cái gì đại loại thế cho em
bởi con tim anh.
thật sự:
chưa bao giờ có thể thù hận hay oán trách gì cái tên ấy, con người ấy, gương mặt ấy.
chỉ đơn giản là không thể đi tiếp cùng nhau
buông tay nhau ra.
để hiện tại trở thành quá khứ.
chỉ cần chia một động từ
dễ dàng quá phải không em...!


hôm nay lại ngày 10-7
cứ mỗi ngày 10-7 đi qua anh và em lại thêm xa nhau một khoảng. khoảng trắng không cùng.

anh không muốn nhìn lại, bởi phía sau chỉ là một mớ ký ức hun hút một màu lãng quên.
anh đã đếm...một ngày...hai ngày...một tuần...một tháng. rồi một năm
nhưng giờ đây anh thực sự không còn sức để mà đếm nữa.
đành để em tuột khỏi tay thôi.

Notes:

"hỡi ôi
tháng Bảy mưa dầm. tình chia đôi ngả.
phải đâu là duyên kiếp, khiến xui mình hai đứa gặp nhau
một lần nói tiếng yêu, dầu tan vỡ, trọn đời vương nợ...."
nhớ linh xưa
....."
lúc chiều chạy xe từ cơ quan về, chợt bật ra trong đầu mấy câu văn tế.
có lẽ phải viết ra giấy hẳn hòi, giờ Tý đêm nay đem ra thắp nhang đọc giữa sân.
văn tế một con người em đã chết
văn tế một phần đời anh đã hết
văn tế một tình yêu không sống nổi qua một mùa mưa.
sống gửi thác về.
có linh xin hưởng

Không có nhận xét nào: