Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011

20 - 10

01.
dạo này bao nhiêu thứ cứ liên tiếp ập xuống đầu...
những gì nghĩ ra không còn đủ thời gian để viết lại. chỏ có thể mở notes ghi lại ngắn gọn...dạng 01, 02, 03...để ghi nhớ những gì còn sót lại trong đầu. những gì phải nhớ. và đánh dấu cả những thứ phải quên.!

sinh nhật mày, Dung..!
vì một số lý do, hôm nay không thể tụ tập đông đủ anh em, bạn bè để cho mày một cái sinh nhật ý nghĩa. bản thân tao cũng có việc phải đi cả ngày. chỉ đành đợi tối về, làm với mày vài ly gọi là lấy ngày.! tất nhiên là máy nhấp môi, tao uống.! cái thằng chẳng rượu bia bao giờ, nhưng vẫn được tao coi là bạn.!
cảm ơn mày vì tất cả.!
vì những gì mày đã làm cho tao suốt từ năm nhất đến giờ, những gì tao biết được và cả những điều tao không bao giờ có thể biết.
vì đã ở bên tao suốt ngần ấy năm, chịu đựng tao suốt ngần ấy năm.
vì đã luôn ở bên tao...những lúc tao cần mày nhất...!

xin lỗi mày vì một số việc tao làm gần đây khiến mày kém vui trong ngày sinh nhật. nhưng thực sự một vài người dạo này khiến tao càng ngày càng khó chịu với cách sống của mình.
mỗi khi phải tàn nhẫn vứt bỏ một ai đó ra khỏi cuộc đời...là một lần tao phải tàn nhẫn với chính bản thân tao.
dù không thể nói ra nhưng mong mày có thể hiểu.!
sinh nhật vui vẻ.! Dung "Xanh."!
(nói nhỏ mày nghe "cái bánh kem hôm nay thực sự ngon lắm đó..." , không phải bới nhiều socola nên mới ngọt ngào. trong một thoáng tao đã ghen tị với mày biết bao nhiêu. chỉ là tao biết, tao không thể...)


02.
"trong lòng em không còn người phụ nữ này nữa sao?"
nhận được tin nhắn này đúng vào ngày 20 - 10. không biết nên cười hay nên khóc.! cuối cùng đã quyết định không nhắn lại...! bởi một tin nhắn sẽ không thể nào bù đắp nổi những tổn thương về cả hai phía.
thực sự là vẫn còn cô ạ.!
vì một người phụ nữ em đã từng coi như mẹ.
nhưng cái kết cục không mấy tốt đẹp gì ngày hôm nay....thật sự, nhiều lúc muốn hỏi thẳng cô, có đáng hay không?
nhưng rồi...câu trả lời bao giờ cũng là đáng, đáng như vậy và phải như vậy.!
có những thứ em đành phải bỏ sang một bên dẫu đau đớn vô cùng.!
chấp nhận cắt đứt để không phải nhói lòng về sau.!
em không thể chịu nổi sự ích kỉ của cô thêm được nữa.! rốt cuộc, sau ngần ấy năm, em mới bàng hoàng nhận ra vị trí thực sự của mình.
mỉa mai và chua chát thay...!
không gì cay đắng hơn một niềm tin bị phũ phàng phản bội lại.!
cảm ơn cô vì đã cho em một mái nhà...! cảm ơn má đã cho con một nơi con có thể trở về bất cứ lúc nào....! trong tim con, nơi đó mãi mãi là nhà, cho dù nơi đó giờ đây không còn có thể dung dưỡng con được nữa...!

03.
định viết vài dòng cho một người. nhưng cuối cũng chẳng thể viết được nổi.
những thất vọng, tổn thương đã quá muộn để bù đắp lại...!
anh đã không còn có thể cho em được gì nữa.
hãy bước đi thật mạnh mẽ và đừng bao giờ quay đầu lại.!
may mắn và hạnh phúc em nhé.!
nguyện cầu cho em...!

Không có nhận xét nào: