Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011

sáng mưa

"Hôm nay mưa buồn quá…
Con đường đã quen lâu ngày, những sáng vội vàng
Tình vẫn chưa tan sao mưa sáng lại đến, nhanh quá
Anh không ngờ

Em vui tươi cười nói như người đã quen lâu rồi
Ánh mắt thay lời….
 

Cà phê sáng nay
Và ngoài kia, trời vẫn mưa hoài, vẫn mưa hoài… 

Bao lo âu nào có tan vào tiếng mưa
Vẫn còn đây những muộn sầu
Tình biết sẽ trôi đến phương nào
Giờ nước mắt tuôn những nghẹn ngào 



Có những sóng gió mới biết được tình kia
Ôi, sao mong manh quá
Có những bão tố đã cuốn thuyền tình em
Đến góc trời thật xa 

Nhưng sao hôm nay bao nhiều bồi hồi
Dường như tim em cũng đang sống vui
Yêu thương trở lại… 


Hôm nay mưa buồn quá,…
Con đường đã đi bao ngày những sáng vội vàng
Tình ngỡ chưa tan sao mưa sáng lại đến, nhanh quá
Anh không ngờ… 


Ta chia tay còn đó biết bao điều muốn trao,
Nhưng vội không nói thành lời
Rồi em bước theo tiếng mưa rơi bên ngoài
Và anh ngóng theo dấu chân ai xa hoài"


sáng mưa, đứng trên sảnh D, Đinh Tiên Hoàng, nhìn ra con đường đầy những người xe, có cảm giác như mình đi lạc.
giữa hai thế giới.!
con đường ngoài kia với sảnh D tấp nập trong này.
không một nơi chốn nào dành cho mình.!

sáng mưa
mưa buổi sáng lành lạnh, tê buốt lòng.
sáng mưa
mưa buổi sáng thắc thỏm những nỗi niềm vô cớ, những nhớ quen trôi tuột qua tay.

rút điện thoại, viết một vài tin nhắn nhưng cuối cùng lại chẳng có cái nào được gửi đi.
đành thu mình vào những giọt mưa vỡ tan những nỗi đau đơn độc
Lê Hiếu tự sự một mình
"Cà phê sáng nay
Và ngoài kia, trời vẫn mưa hoài, vẫn mưa hoài… 

Bao lo âu nào có tan vào tiếng mưa
Vẫn còn đây những muộn sầu
Tình biết sẽ trôi đến phương nào"

anh tự sự một mình...
van xin mưa, đừng bắt ta phải sống với những dư âm dĩ vãng.! đôi bàn tay đã biết lạnh...người ta không thể chỉ sống với những đơn côi.
nguyện cầu nắng về để phai đi những ngày mưa nhung nhớ...để được lao ra ngoài kia tìm lại chính bản thân mình.
ta đã đánh mất quá nhiều cho mưa.
giờ ta đành tìm lại mình nơi nắng vậy.

Không có nhận xét nào: