01.
tháng mười.! mưa. đêm Tuy Hòa nồng nàn hoa sữa.!
dầm mưa đi trên đường Nguyễn Huệ, qua góc nhà thờ, cố hít lấy hít để cái mùi đặc trưng không sao tìm thấy được giữa Sài Gòn.
lâu lắm rồi mới được dầm mưa.! mưa Tuy Hòa ùa này nhẹ nhưng giọt nào giọt nấy buốt lạnh tận da. co chân lên, chạy xe chầm chậm. nhớ tới những đêm mưa đạp xe đi xem đá bóng cách đây bốn năm. tối hôm trước còn hào hứng đi xem. khuya về trời bão nước lên, may mà không chết. bây giờ nghĩ lại còn thấy vui vui. những kí ức ấy, bây giờ không sao tìm thấy lại dù vẫn còn đó những bạn bè.
sáng nay tình cờ bước vô trường. Lương Văn Chánh sau cuộc đổi thay triều đại đã chẳng còn là Lương Văn Chánh của ngày xưa.!
cafe với một thầy cũ.
ngồi nói chuyện với một chị lớp Văn khóa trên...hạnh phúc vô cùng vì lòng tự hào cùng những suy tư trăn trở của mình được sẻ chia.!
mới đó...ba năm...cái thời cấp ba, như mới hôm qua mà bây giờ như xa lắm.!
02.
Tuy Hòa những sáng mưa...
đắng ngắt cafe nhớ.
một người về bỡ ngỡ.
một người còn đi xa.!!!
(...)
ngồi cafe sách vào sáng sớm có một cái gì thật đặc biệt.
nhìn những cô cậu học trò đi qua đi lại để vào Thư viện...chợt liên tưởng tới mình...những ngày tháng đó. thu mình trong vỏ ốc cô đơn. chỉ biết đến trường và thư viện. vùi đầu vào sách vở để nguôi ngoai những vết đau.
đã hai năm nay. chưa từng bước chân vào thư viện. tự nhiên thèm cái không khí nghiêm trang chỉ có sách và sách.!
thèm một nơi, chỉ có mình với những suy nghĩ của riêng mình.
ngày đó ngồi thư viện...
năm học 11 có Thảo...đến năm 12 thì có Phương...!
những người con gái đã lướt ngang qua đời...một lần thôi và mãi mãi.!
hôm qua khi đi về nhà...lại vô thức đưa mắt liếc vào con ngõ nhà Phương.
hơn 10 năm nay...đã thành thói quen...như là phản xạ...mỗi lần đi về lại nhìn vào con ngõ ấy.
vẫn những bụi tre gai rợp bóng. chỉ là hai đứa bé của ngày xưa đã mãi mãi không còn.! tất cả những gì của quá khứ, giờ nhìn lại bỗng thấy đẹp đến vô cùng.
tất cả những gì trong sáng nhất...và hồn nhiên hơn hết thảy.!
03.
đứng trước biển
vào một ngày mưa..! biển dữ dội gầm gừ giữa con giận dữ.!
"mưa trên biển vắng"...mưa ru lòng và sóng cuộn xóa nỗi đau.
đứng trước biển mới nhận ra khoảng cách giữa lớn lao và nhỏ bé. muốn gào thật to lên để vứt bỏ hết những muộn phiền.
"biển nghìn thu ở lại" (Trịnh Công Sơn)...ở lại với thành phố bẻ nhỏ của tôi.
biển nghìn đời ru mãi.!
rũ bước chân người...!
ngày mai lại bắt đầu một con đường khác. con đường xa quê...!
Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét