Thứ Sáu, 15 tháng 10, 2010

04

 phố gọi mưa về xanh lại tóc em xưa
quán cóc cafe
sáng tối...nhập nhoà
quên nhớ.!
Sài Gòn run rẩy chạm vào đông bỡ ngỡ
chiều ngu ngơ bỏ ký ức ngồi buồn.



mưa nắng hai mùa
cho tình vội xa nhau...
khẽ rùng mình
phải đâu lòng ướt lạnh.
đừng giữ nữa nét môi gầy mỏng mảnh
chiếc ô xanh...mưa ướt cả hai đầu.

rồi cũng xa...
rồi chẳng bao giờ ngày tháng gần lại nữa.
lạc mất em
nên phố bỗng rộng dài
lạc mất mình...
những mộng ước phôi phai.
ai biết được..đời chông chênh đến vậy?

thê thiết những hàng xe.
anh tìm gì giữa phố?
có bao giờ mưa ướt nửa lòng tay?
vụt qua nhau.
một lần cho mãi mãi.
muôn hướng đời, anh gió thoảng mây trôi.

cafe mưa...
khuấy loãng hết những đợi chờ năm tháng
chưa một lần.
anh ngoảnh lại
tìm nhau.


có một tháng Mười
Sài Gòn biết mùa đông
cơn mưa ấy.
ướt về từ dĩ vãng

có một người đi
như điịnh mệnh không ngờ.
để một người thơ.
hát mùa xưa.
lặng lẽ....

Không có nhận xét nào: