Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010

mưa buổi sáng...

Sài gòn mưa...
buổi sáng đi học giữa cơn mưa...
những dòng người xe nối nhau vội vã.!.
nhỏ bé biết bao nhiêu...cuộc đời mình giữa biển người mênh mông vô tận.


"có khi nào...
ta vô tình đã đi lướt qua nhau?"
chợt nhớ đến mấy câu thơ của Bùi Minh Quốc...vốn dĩ cuộc sống phải là như thế...mỗi người đi tìm một chỗ đứng của riêng mình.
cần nhau...tìm nhau...và thấy nhau...rồi xa nhau mãi mãi.


lâu rồi mới đi học dưới cơn mưa...
mưa nhỏ nhưng đủ để lòng ướt lạnh...mưa buổi sáng phảng phất chút nỗi niềm vu vơ.
chạy xe đi học giữa thành phố lạ...tự hỏi cái nơi thuộc về mình đang lẩn khuất ở nơi nao.
những buổi sáng Tuy Hoà vào mùa mưa, để đầu trần đạp xe đi học...mới ba năm mà đã vời vợi xa như hằng thế kỷ mất rồi.
làm sao về lại được.
thuở ấy, trẻ dại, ngu ngơ...nhưng sao bình yên quá.!.những ngày tháng ấy...đã bao giờ nghĩ đến rồi sẽ có một ngày quay quắt nhớ nhường này.!

mưa buổi sáng...!
góc hành lang không còn thấy hình bóng đó..!
người con gái của mưa.
anh giơ tay hứng lấy từng giọt lạnh...để thấm...để nhớ...để quên.
hai năm rồi...mỗi lần lên lớp là mỗi lần nghe lòng quặn thắt...bc_k08, từ lâu đã chẳng còn anh.
những cơn mưa vẫn đó...!chỉ là tình yêu xưa mãi mãi đã nhoà ướt mất rồi.!


mưa buổi sáng...!
Ngọc Lễ ru anh bằng những lời buồn...
"sáng nay cafe một mình...
Sài Gòn chợt mưa...chợt mưa...!
nhớ em bao nhiêu cho vừa...
em ơi.!..em ơi!..."
bao nhiêu ngày rồi...ly đen đá không đường nghét đắng giữa nỗi đau.

mưa...
đội mưa ra về...phòng trọ nhỏ mưa rơi vắng.!
lúi cúi dọn dẹp...loay hoay đi chợ, nấu ăn.!
rồi lại qua...một ngày thứ Bảy.
một ngày mưa buồn...mưa buổi sáng...mưa..!
cho những ngày qua...và cho một ngày mai lại đến...rồi sẽ nắng...! rồi sẽ thấy mặt trời.!.
nhưng dù thế nào...
vẫn là yêu mưa nhất.
dẫu vui...dù buồn...chỉ một mình mưa hiểu.

Không có nhận xét nào: