Ở nơi ấy tôi đã thấy trên ngọn núi cao
Có hai người, chỉ có hai người yêu nhau
vĩnh biệt cánh chim không mỏi của núi rừng...
rồi ngày mai...đại ngàn sẽ không còn vang lên tiếng hát...không còn bùng cháy ngọn lửa của trái tim.
tôi nghe Y Moan không nhiều...giấc mơ Chapi và Ơi M'đrak...
giọng hát khoẻ khoắn, bốc lửa...như mang cả đam mê...như ôm cả khát vọng.
hát...hát mãi cho núi rừng...cho đồng bào ruột thịt...
Họ đã sống không mùa đông không mùa nắng mưa
Có một mùa, chỉ có một mùa yêu nhau
Ở nơi ấy đàn dê trắng nhởn nhơ quanh đồi một mái tranh nghèo một nhà sàn yên vui
Ở nơi ấy họ đang sống cuộc sống yên bình ai nghèo cũng có cây đàn cha pi
Khi rung lên vài sợi dây đàn đã đong đầy hồn người Raglai
cảm ơn ông, NSND Y Moan, vì đã thổi hồn mình vào giấc mơ tôi ấp ủ suốt một thời tuổi nhỏ.
giấc mơ bình yên và hạnh phúc...
giấc mơ chapi...
những mùa yêu nhau sẽ mãi còn xanh thẳm giữa cao nguyên...dẫu cho người thắp lửa đã lìa bỏ cõi trần.
giọng hát ấy sẽ còn mãi...sẽ vọng mãi...như một nơi chốn mộng mơ ta vẫn thường hay tìm về mỗi đêm giữa dòng đời tất bật
Ôi Raglai
những rừng cây ngọn núi mang tiếng đàn
cha pi
Ai yêu tự do yêu rừng xanh thì lên núi nghe đàn
cha pi
yêu lắm chapi...thương tiếc lắm một con người đã cống hiến cả cuộc đời mình cho âm nhạc, cho mảnh đất quê hương Tây Nguyên...
ngọn lửa ấy không còn...
nhưng cũng không bao giờ tắt...bởi Y Moan...chỉ như đi về phía mặt trời....đi về phía ngọn núi Chư rông...vòi vọi cao...vòi vọi xa...
ở đó có cây đàn chapi...có giấc mơ bình yên mỗi đời người mong ước.
Tôi yêu cha pi không còn cô đơn, không buồn, không vui
Tôi nghe cha pi chợt thấy nao lòng vì một giấc mơ,
ôi cha pi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét