Thứ Sáu, 8 tháng 10, 2010

...không còn ai...!

                                                                                                     
                                                                                                         30-04, đêm...! chờ em trong mỏi mòn.!
Ôm lòng đêm 
Nhìn vầng trăng mới về nhớ chân giang hồ 
Ôi phù du 
Từng tuổi xuân đã già một ngày kia đến bờ
Đời người như gió qua



Không còn ai
Đường về ôi quá dài những đêm xa người  
Chén rượu cay một đời tôi uống hoài 
Trả lại từng tin vui cho nhân gian chờ đợi
 

Về ngồi trong những ngày 
Nhìn từng hôm nắng ngời nhìn từng khi mưa bay
Có những ai xa đời quay về lại 
Về lại nơi cuối trời làm mây trôi
 

Thôi về đi 
Đường trần đâu có gì tóc xanh mấy mùa 
Có nhiều khi từ vườn khuya bước về 
Bàn chân ai rất nhẹ tựa hồn những năm xưa 


đêm chầm chậm trôi giữa những vùng ký ức mênh mang màu trắng đục.
đêm đèn vàng...
mưa ướt qua từng góc phố.
trở về căn phòng trọ, nghe du dương trong hồn những âm điệu của Phôi pha...
"không còn ai, đường về ôi quá dài...!
những đêm xa người...chén rượu caymột đời tôi uống hoài.!.

"Trịnh là thế...! là nhạc nhưng cũng là thơ...là tiếng thở than của con tim, là lời gượng cười vọng về từ ký ức.
rồi chờ đợi
rồi ngu ngơ...
tôi tìm em...tìm cả tôi giữa đời nhiều gian dối.
trả lại cho đời, trả lại cả cho nhau...những tin vui...ngày xưa...mình đã từng nắm giữ trong tay được.

phôi pha...
phải chăng nhoà nhạt hết.
theo nhau...theo mưa...theo những nhịp đếm của thời gian chậm rãi u buồn....

mấy mùa rồi tóc chẳng còn xanh nữa.
đường trần giờ.
trống trải chênh vênh.
cho anh nắm lại đôi bàn tay gầy guộc.
bởi vắng xa...anh như kẻ lạc hướng đời.


vắng xa.
xa vắng...!
ước chân ai xa đời quay về lại.
anh chỉ dám ước thôi.
nhưng mộng ước bao giờ cũng rất đỗi ngu ngơ em nhỉ.

Không có nhận xét nào: