Cuộc đời là bể dâu đắm đuối đua chen tôi tin muôn đời sau vẫn khổ đau
Mây trôi lang thang muôn đời phiêu lãng
Trăng sao đêm đêm soi dịu dàng
Ngày thỉ mặt trời lên thắp nắng sưỡi ấm cô đơn giữa đêm ưu phiền
Ánh sáng bóng tối luôn cần nhau
Bóng tối vẫn ngóng trông ánh sáng
Đợi chờ nụ cười sau nước mắt tôi tin cơn đau tan nhòa theo những lặng thinh
Con tim tôi đây không là gỗ đá
Yêu anh con tim bỗng dại khờ
Lần đầu thoạt nhìn đôi mắt ấy tôi đã yêu anh không chút đắn đo
Dù trái tim người thờ ơ
Dù cho buốt giá vây quang đời tôi
Dù cho nỗi nhớ đem linh hồn tôi vùi xuống thương đau hút sâu
Dù cho trái đất ngừng quay
Dù có ngày mai xa nhau nghìn trùng
Dòng tóc em .. bờ môi em.. ở đó có linh hồn anh!
Sẽ có những lúc trong đời ta
Sẽ có những phút giây hối tiếc
Cuộc đời là phù du chốc lát tan trong hư vô không một ai biết ngày mai
Sao không yêu nhau khi còn bên nhau
Sao không cho nhau những nụ cười
Để rồi một ngày khi nhắm măt trong trái tim khô mọc cây khổ đau
Dù trái tim người thờ ơ
Dù cho buốt giá vây quang đời tôi
Dù cho nỗi nhớ đem linh hồn tôi vùi xuống thương đau hút sâu
Dù cho trái đất ngưng quay
Dù có ngay mai xa nhau nghìn trùng
Dòng tóc em .. bờ môi em.. ở đó có linh hồn anh!
Tình yêu chết khát môi em
Dòng tóc em chia bao nhiêu sợi buồn
Để trái tim sầu hoang vu...sỏi đá cô đơn ngậm ngùi."
"Cuối cùng là hư vô"...giọng Ngọc Anh vẫn thế...nồng nàn...trầm lắng.! một bài hát đáng để nghe...nhất là những khi tâm trạng không được bình thường
chiều mưa
cafe Miền đồng thảo.
ngồi đối diện bé Ngọc
lẩm nhẩm hát thầm theo Ngọc Anh...lặng lẽ cười buồn.
anh không thể nói
em không muốn nói.
cả anh và em đều lo sợ sẽ đánh mất đi những gì đang có. sợ sẽ thành ra hư vô.
dừng lại đi em.!
đừng bước nữa.
con đường anh đi. cuối cùng là hư vô.!


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét