có những khoảnh khắc trong đời anh và em đi lướt ngang nhau
bước khe khẽ sợ vết thương vừa lành da thức dậy
để rồi khi đi qua
chỉ còn là khoảng trắng
sáng cafe.
cổng trường
gió
nắng
tấc gang
vời vợi
em
anh.
không chạm được vào nhau.
những nói cười giờ hóa thành xa lạ
tình yêu tàn nhẫn bắt buộc mình trả giá
không thể quay lại nơi chưa có một bắt đầu
ai đó bảo rằng hai trái tim ngăn cách rất mong manh
nhưng anh bước cả đời không tới được
thoáng qua nhau giữa biển người xuôi ngược
biết phía sau mình
từng đã.
còn nhau
ps:
cảm ơn em vì nụ cười sáng nay
nụ cười ấy lung linh nắng và lung linh cả trong anh.
cảm ơn em vì sáng nay thức dậy đã chăm chỉ ngồi tết lại hai bím tóc.
cảm ơn một lời mời cafe.
cảm ơn cả những bạn bè, về ngồi chung rồi mỗi người một hướng.
ít ra cũng giúp anh bước vào tòa soạn với một nụ cười trên môi.!
Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét