"có một ranh giới trong đời anh và em lỡ bước qua
nên mãi mãi cách chia hai thế giới
ngàn lần ước muốn cũng không thể nào quay lại
để lại như chưa từng có một bắt đầu
ai bảo ngày xưa ta chạm trái tim nhau
biết một bóng hình trong tim là có thực
ngày nắng ngày mưa gom góp thành ký ức
suốt cuộc đời trĩu nặng cả giấc mơ"
(...)
càng ngày anh càng ý thức rõ ràng về cái ranh giới vô hình nhưng vĩnh viễn ấy...!
không phải là "tự mình làm khó bản thân mình "cách đây mấy tháng Nguyệt nói với anh. mà thực sự cái ranh giới ấy là có thực, hiện hữu ngay trong trái tim.
ngồi cạnh nhau, cạnh những bạn bè chung, cả anh và em đều nói cười vui vẻ. trêu đùa bọn nó và cả trêu đùa lẫn nhau.
Dung bảo rằng "ở trong thế nào tao không biết, chứ ngoài mặt tụi mày tự nhiên quá rồi còn gì."
Dung không biết.
nhưng cả anh và em đều biết phải không?
em tuyên bố rất hùng hồn trên face: never
anh cũng đã thề trong cuộc đời mình: không chấp nhận bất cứ thứ tình cảm thương hại nào từ bất kì ai.
cho nên, những lần Trường hỏi nhỏ, anh cũng chỉ cười.
không thể có một sự tiếp nốii nào.
điều duy nhất khiến anh day dứt sau ba năm.
chỉ là cái ranh giới ấy. anh và em đều đã đánh mất, ít ra là một người bạn lẽ ra sẽ thân thiết lắm trong đời.
cái giá để đánh đổi một lần chạm vào tim nhau.
anh đã tự hỏi mình có đáng không.
và tự trả lời mình: đáng em ạ.!
sẽ rất khó chịu nếu cái ranh giới ấy cứ hằn lên trong nhau.
chịu đựng nha em. chỉ một năm nữa.
ngắn thôi mà.!
Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét