Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011

vu lan nhớ mẹ

ao ước lớn nhất lúc này
là được chạy về bên mẹ...
không phải vì ngày vu lan báo hiếu...chỉ đơn giản bởi mẹ là người con cần nhất lúc này.!


thương mẹ quê xa...!
con tự nhắcc nhở mình phải sống tốt.
đụng xe với người ta rách toác một bàn chân...còn im lặng không muốn nói.!
sợ mẹ lo lắng nhiều.
những khó khăn trong công việc...con tự mình gánh lấy.!
không muốn đặt lên đôi vai mẹ nỗi lo toan.
vết thương phía dưới bàn chân...lên mủ nhức buốt.
con cố gắng mỉm cười.

thèm những ngày xưa. mỗi lần vấp ngã được chạy ngay về bên mẹ
nhưng bây giờ con phải tự bước đi.!

Không có nhận xét nào: