có một người thèm nhìn mưa tháng 8 trắng trời hồ Dầu Tiếng
chợt nhớ ra, cũng gần một năm rồi.!
thèm mưa...thèm khát khoảng trời mênh mang mây nước.!
âm mưu sắp xếp một chuyến đi để đổi gió vào dịp cuối tuần.!
nhưng rồi đổ bể phút chót.
phải chăng cả đến ước nguyện nhỏ nhoi ấy cũng là ảo ảnh
chúng ta vẫn đi lướt và nhau. vô duyên và cả vô tình.
cái phần người, cái phần đời đánh mất trong anh em đang nắm giữ.
mỗi buổi sáng cafe.
nhấp một hớp đen đá không đường đắng chát. rít một hơi thuốc dài, nghĩ đến đầu tiên là em.
bước chân ra khỏi tòa soạn khi ngày nắng tắt
hòa vào dòng người xe
thèm được ngồi một nơi nào đó yên bình
nghĩ đến đầu tiên vẫn là em.!
anh thừa nhận.
cảm giác giờ đây đã khác.
những tiếng cười hôm nay đã không còn dành riêng về nhau như một thuở nào xa.
ánh mắt giờ đây
chẳng còn chỉ thấy riêng nhau như ngày ấy
ngồi cạnh nhau.
nhưng đôi bàn tay xa lạ, cách rời.!
những thứ ấy anh biết cả.
nhưng vẫn còn đó, một ánh mắt em khiến anh bất chấp tất cả.
một nụ cười cho anh thấy lại niềm tin.
ngồi với N, với T, anh cũng có thể nói thoái mái và thấy được sẻ chia theo một kiểu khác.
nhưng chỉ với em,
những cảm giác anh đánh mất lâu nay mới tìm lại được phần nào.
những ngày cuối cùng chiến dịch MHX năm ngoái...
lang thang hồ Dầu Tiếng
mưa bay trắng trời
anh đã ước ao
như mọi điều ước ao.
nhưng đến bây giờ. ước ao ấy.
và có thể sẽ chẳng bao giờ. ước ao ấy.
thành một cái gì hiện hữu anh nắm được trong tay mình.
Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét