"ngày hoa hồng bước lạc về xứ khác
anh một mình đi qua hoa cúc thời gian
mắt biếc hỡi
còn chút gì để nhớ?
bóng bóng lên trời rồi
bồ câu chẳng đưa thư"
câu status vu vơ đem post lên face nhưng lại được hoan nghênh nhiệt liệt.
kể ra thì cũng vui vui...vì nhờ một người mà anh có cơ hội ngồi đọc lại Nguyễn Nhật Ánh...
những câu chuyện đã bỏ quên đâu đó suốt những tháng năm qua.
em tự nhận mình chưa từng đọc Nguyễn Nhật Ánh.
chưa đọc Nguyễn Nhật Ánh sao sống được đến tuổi này hả em.?
anh lớn lên với Mắt biếc...
đem Mắt biếc đi suốt bao nhiêu tháng năm.
lang thang cả buổi chiều trong nhà sách Hà Nội.
rút quyển Mắt biếc ra đọc ngấu nghiến...thấy lòng mình hóa ra vẫn chưa đến nỗi chai lì. vẫn thương Ngạn như thuở ban đầu, thương cho những rung động đầu đời đánh mất trong tay
suốt đời Ngạn đeo đuổi một bóng hình
chờ đợi một người không một lần quay đầu lại.!
còn anh.
anh bây giờ chẳng đợi chờ gì cả.?
anh chỉ yêu một mắt đen...không phải mắt biếc của riêng anh. cho đến một ngày anh quyết đinh bản thân mình phải dừng lại.
cái ngày đó dường như đang đến. căn cứ vào những xa lạ mỗi lúc vô tình thoáng qua nhau.
nhận ra mình vẫn có thể bình thường.
nhưng không thể từ chối bất cứ một cái gì khi nhìn vào đôi mắt ấy.
như lúc này...đang vò đầu để lên list câu hỏi Nguyễn Nhật Ánh cho em.
Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét