đôi khi niềm tin là thứ xa xỉ nhất trong cuộc đời
quay đầu lại
sau lưng mình trống vắng
thèm một giọng nói...một nụ cười để lại bước tiếp với ngày mai
để thấy mìnhkhông trôi ngược lại phía xa mù.
ký ức
đôi khi niềm tin là thứ xa xỉ nhất trong cuộc đời
chẳng thể mua được ở bất kì đâu
mà cũng chẳng một ai dại khờ đem bán
nên chới với giữa muôn ngàn hướng rẽ
tự mình hỏi mình.
quay quắt một lối đi
có đôi khi
một chút nhiềm tin.
cũng thành xa xỉ
ta lục lọi quá khứ để kiếm tìm
quá khứ màu vàng úa
ngước mắt nhìn ngày mai chờ đợi
ngày mai chẳng màu xanh
có đôi khi...một chút niềm tin
ta cũng phũ phàng đem trái tim mình ra đánh đổi
chẳng nhận lại được gì.
nên ngày tháng chông chênh
có đôi khi ta là một cái gì hết sức mong manh
khi niềm tin ấy cũng thành xa xỉ
ta đi tìm một người mang một nửa còn thiếu trong ta
đủ sức thắp lại ngọn lửa ta từng đánh rơi đâu đó
nối những mảnh tim đã bao lần đổ vỡ
lấp đầy hết thảy yêu thương.
mỉm cười chua chát mình ta giữa ngã ba đường
niềm tin
biết bây giờ...
xa xỉ.
ps:
đã từng tự cho rằng mình giàu có nhất là niềm tin. niềm tin vào bản thân, niềm tin cho hết thảy
nên chua chát biết bao nhiêu cái ngày đứng giữ ngã ba đường
niềm tin ngày xưa
bỗng trở thành một cái gì xa xỉ
cảm giác thật là khó chịu. nhưng rồi cũng sẽ quen được thôi.
cứ coi như là lại thêm một lần đánh mất.
buổi trưa
sau một buổi sáng căng thẳng nhất kể từ ngày đầu đi thực tập
gọi một cuộc điện thoại
mong nghe được một giọng nói. mong được nói một câu chuyện gì đó khác ngoài những tin bài để giải tỏa.
nhận được một câu trả lời
bận.
gượng qua được buổi chiều.
có cảm giác như một cái gì sụp đổ. chán chường....
nhận được một tin nhắn. của một người lâu lắm rồi không liên lạc. nở được ra nụ cười đầu tiên trong ngày. cảm ơn em vì vẫn nghĩ cho anh sau bao nhiêu là chuyện xảy ra. sau bao nhiêu tổn thương anh bỏ lại.
thấy mình vẫn còn có những con người trong đời đáng để sống vì họ.
buổi tối..
lần thứ hai trong ngày gọi điện cho số điện thoại ấy.
a lô. chưa nói được câu nào.
bên kia bảo đang bận.
dập máy.
tút...tút...tút
thức trắng cả một đêm.
đầu óc quay cuồng vì cả một ngày lăn lộn. nặng nề.
lần cuối cùng thức trắng kiểu đó. là cái ngày đánh mất một người quan trọng trong tim.
có lẽ.
đêm nay thức trắng
ta lại mất thêm một người quan trọng khác trong đời.
không gì đau đớn cho bằng khi yêu thương hóa thành mất mát
những con người ta càng yêu thương thì tổn thương họ gây ra cho bản thân ta...và ta tự gây ra cho chính bản thân mình càng lớn.
vì thương nên giận
vì thương nên sợ nhất cái cảm giác bị phũ phàng. bởi khi ấy ta sẽ chẳng còn gì nữa.
chỉ thế thôi.
rồi sáng mai, lại phải thức dậy
lao đầu vào giữa dòng xe với tinh thần quyết tử. lên tòa soạn. đi làm.
có những thứ hôm qua ta tưởng như không thể đối mặt nhưng hôm nay vẫn cứ phải thản nhiên
lì lợm và liều lĩnh.
hình dung chính xác nhất về bản thân mình lúc này
lì lợm vì không còn niềm tin...nhưng vẫn phải cố sống cho ra sống.
liều lĩnh vì giờ đây...đã chẳng còn gì để mà sợ đánh mất nữa trong đời.
Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét