Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010

...Cafe...

Hội quán sinh viên...Cafe
01.
cà phê phố những ngày xưa hò hẹn
mình anh về ngồi lặng lẽ sáng nay
góc quán quen
sao lòng anh bỗng lạ
chiếc ghế phía em ngồi
giờ hoang vắng xa xôi
nắng soi nghiêng...níu thời gian ngừng lại
xoay ly đen thoáng hiện mắt ai cười
tờ báo sáng nằm yên...chưa vội giở
bởi thiếu bàn tay tinh nghịch vẫn tranh giành


mất nhau rồi sao em?
đời cứ trôi vội vã
ngày hai buổi anh về
nghe tim mình hóa đá

cà phê đắng
anh tìm mình giữa phố
phố âm thầm đem giấu bóng em đâu
giữa tim anh...chiếc ghế nào vẫn trống
nắng buồn buồn rơi lặng giọt cô đơn
cố gồng mình
đợi tháng năm chầm chậm
có thể nào phai..?. gió vẫn gọi tên người

cà phê sáng
những dòng người xuôi ngược
chợt thấy mình như chấm nhỏ lẻ loi
có lẽ bởi xa nhau
nên mùa về buốt lạnh...
hai con đường chia nửa một tình yêu
con đường em...con đường anh
xa ngái
em bên ấy
mỗi buổi sáng..có vô tình đứng lại
nhấp ly đen..để biết...mất nhau rồi..!..
22.07.2009
dẫn đứa em gái đi chơi Thủ Đức, không biết đi đâu...phải ghé vào
02.
anh lạc bước đưa chân về bên phố
phố lưng chừng
nắng ngả phía em xa
ngồi lại cà phê xưa...chợt thấy mình lẻ bóng


tí tách rơi
giọt nhớ đắng cả chiều
anh dại khờ không biết giữ tình yêu
bàn tay ấy thoáng đã thành xa cách

cà phê vắng
gió hao gầy cùng phố
bài hát vô tình...khẽ nhắc chuyện ngày xưa
xoay ly đen..nửa đời mình nhạt đắng
những viên đường
như hạnh phúc tan nhanh
kỷ niệm yêu chửa kịp thành ký ức
mất nhau rồi
nên thảng nhớ thảng quên

cứ ngỡ dễ dàng quên
sao lòng còn vương nợ
cố buộc mình đi xa
vẫn trở về để nhớ
góc quán quen tìm lại những vui buồn


phố xưa vắng...thênh thang màu nắng úa
cà phê chiều
lặng lẽ đợi ngày trôi
không đếm nổi nhớ nhung
xa nhau rồi có biết
như thể vẫn còn em...ngồi cùng anh với phố
ly đen thuở nào giờ chỉ đắng mình anh
15.08.2009
từ Cần Giờ anh về...lang thang vào quán cafe cũ
03.
cà phê đắng cho lòng anh thảng nhớ
gọi em về
thắp lại nửa giấc mơ
góc quán quen khắc khoải những đợi chờ
có chợt thấy...tim mình mỏi mệt?


cà phê phố
tan vào đêm chậm chậm
từng giọt rơi buồn
nhức nhối những nhớ quên...
vô tình gọi hai ly đen như ngày ấy
chợt hiểu mình nhầm
chỗ em ngồi...giờ khoảng nhớ mênh mông
nửa khuấy đường để dành riêng em đấy
nửa...không đường
anh đắng nỗi xa nhau

tự ép mình quay đi
sao ký ức cứ nhìn về phía ấy
gương mặt nào
ánh mắt nào
quay quắt... nhớ
giờ biết tìm đâu thấy
lời hứa chửa kịp phai
đôi bím tóc vụt khỏi tầm tay với
anh bàng hoàng
nhưng có giữ được đâu


điếu thuốc tàn...nửa hồn anh chết lặng
khói xanh mờ
không phủ kín được nỗi đau
vừa mất nửa vòng tay
đã nghe lòng buốt lạnh
cà phê phố tan vào đêm đặc quánh
anh một mình
không gọi được cả giấc mơ
23.10.2009
Phó bí thư Đoàn...kêu đi cafe...vẫn chỗ ấy..!..chắc người ta quên rồi .!.

Re: chiều nay Sài Gòn có nắng...giọt nắng hiếm hoi sau hai ngày ảm đạm mưa dầm...ngồi cafe một mình bỗng dưng đầy tâm trạng...hình như cà phê nó ám ảnh đời mình hay sao ấy....đến cả ký ức cũng đắng chát vị cafe
cafe nắng hay cafe mưa tâm trạng hơn nhỉ...chắc là mưa...vì vốn dĩ mưa đã tâm trạng lắm rồi.
góc cà phê ấy...lâu lắm rồi không trở lại...cũng chỉ mong ký ức sớm phai mờ...
NGUYỄN TRƯỜNG NHÂN

1 nhận xét:

Unknown nói...

hãy cố giấu nỗi niềm sau một nụ cười và vui vẻ sống tiếp!!!!!!!!!!!!!!!!