dài theo bước em xa...
để nỗi nhớ trong anh thầm khắc khoải
nhặt chi em.?..
giấc mơ hoang một thời còn rớt lại
ký ức nào khao khát được lãng quên!
giữa anh và em
là khoảng trắng chênh vênh
những ngu ngơ thuở yêu đầu vụng dại
nửa bản tình ca...em chưa từng hát bao giờ.
có những vẫn thơ
chỉ viết được khi chẳng còn nhau nữa...
bông cỏ may
dường như quá mỏng manh?
không kết nổi cả thề nguyền hai đứa
đành để em xa năm tháng học trò
ngày yêu nhau...
chẳng ai ngờ dang dở
có lẽ nào
mối tình đầu chỉ giữ được ước mơ
giá như lòng khóc được thành nước mắt
có một khoảng trời
xanh mãi màu ngan ngát
anh với gió đi về
lạnh buốt nửa chiều hoang
có phút nào chợt dừng bước lang thang
tự nhắc lòng phải nhớ
bước chân qua...trăm vạn lần đổ vỡ...
khát chân trời để lại biết bình yên.
có một...
và chỉ một thôi em
tình yêu ấy dẫu đã thành ký ức
trái tim khô giữa đêm tàn vẫn thức
gọi tên người như thể vẫn còn nhau
NGUYỄN TRƯỜNG NHÂN



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét