tuổi thơ tôi xa tít miền quê ấy
hai nếp nhà đơn sơ
cùng đi vào một ngõ
chung giậu mồng tơi bên giếng nước ngọt lành
chung khoảng sân đất nhỏ
chung tuổi thơ
hai đứa trẻ quê nghèo
những buổi sáng tinh mơ
em gọi tôi đi học
trống trường tan
tôi đứng đợi em về
con đường làng dài cả một triền đê
tóc dài em thả gió
em lặng lẽ gỡ gấu quần vướng cỏ
mối tình đầu
ai gỡ nổi cho tôi
khoảng sân nào hò hẹn
đội nắng hè
trốn ngủ nhẩn nha chơi
….ấu thơ qua chẳng báo trước một lời
tôi vụng dại ngây ngô
có bao giờ đếm tuổi?
rồi xa…rồi xa mãi
hai nếp nhà bỏ lại một miền quê
tôi đi
rồi em đi
chẳng lời nào chia biệt
tôi một mình về lại triền đê
còn đâu tóc dài em
thả gió
em còn giữ tuổi thơ không?
mắt biếc!
tháng năm nào hun hút phía lãng quên…
NGUYỄN TRƯỜNG NHÂN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét