Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2010

Tự khúc cho mưa...

tháng mười hai...
bất chợt một cơn mưa làm sống lại trong anh ký ức của một chiều tháng Sáu...một tháng Sáu nào chưa xa mà đã vội thành ký ức mất rồi...
mưa ơi và N ơi...!
vội vã giữa dòng người anh có cảm giác như mình lạc lõng.
vì cơn mưa hay vì một bàn tay đã xa vắng lắm rồi...!
mưa ập xuống...
sát sạt
òa vỡ...
mưa ướt nhòa cả những ký ức trong anh...
anh mặc kệ...để mưa mơn man lên tất cả...mưa yên bình...hãy vỗ yên những ký ức mưa ơi...!
vén mái tóc bù xù...bước lên hàng hiên dãy trọ...bỗng chợt muốn đưa tay hứng lấy những giọt mưa
bàn tay anh sần sùi, thô ráp...mưa có quen...và mưa có nhớ...hay mưa chỉ nhớ mỗi bàn tay của em thôi
....giờ hoang lạnh lắm rồi

"Tháng sáu trời mưa trời mưa không ngớt
Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa"
câu hát nào chênh vênh giữa nhớ quên...tháng Sáu...Sài Gòn mưa...da diết, nôn nao...mưa không phải của giờ đây mà hình như mưa từ ký ức...không phải Khánh Ly, không phải Quang Dũng, cũng chẳng phải giọng ca ám ảnh của Bằng Kiều...anh chỉ muốn nghe "Tháng Sáu trời mưa" bằng cái giọng mộc trầm khàn của Thụy Vũ. óc tình cờ không nhỉ khi cái tên ấy cũng có nghĩa là mưa...

bật lửa ướt mưa...hì hục mãi mới châm được cho mình điếu thuốc...thả khói lên trời nghe nỗi nớ miên man.
lâu lắm rồi không viết được một câu nào mới...
lâu lắm rồi...bao nhiêu xúc cảm như cũng bỏ anh đi
là mưa nối anh và em gần lại
cũng là mưa chứng kiến anh và em rời xa...
cơn mưa tháng Sáu chợt đi rồi chợt đến...phải chăng tình mình cũng vì thế mà quá mong manh.
cơn mưa buổi sáng giữa đất Mỹ Tho...cho anh và em gần lại...
cơn mưa rào giữa những trưa hè cháy da trong khu quân sự
hai đứa xa rời nhau...
mưa và ký ức...
khống có nước mắt đâu em...chỉ có mưa phũ phàng nhòa ướt...



có buồn không em?
có lạnh không em?
chiều nay mưa lạnh...giữa một cafe nào đó biết em có bơ vơ...
anh tìm quên trong rượu cay, thuốc đắng...chẳng đủ đâu em...
"chợt nghe mùa lạnh qua tay
mưa đan nhẹ nhẹ ướt gầy áo em
ngày đưa chiều vội qua thềm
hoàng hôn rơi lạc xanh mềm dấu chân..."
mấy câu thơ bật ra cũng nhanh mà khép lại cũng vội vàng chẳng kém...cảm xúc đứt vỡ...như em...như mưa...như cả chuyện tình mình...
câu thơ viết chẳng mong ngày xưa về lại...
chỉ để nhắc lòng mình...
chẳng dễ để mà quên...



"anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai
anh sẽ nhớ suốt đời mưa tháng sáu em ơi
tháng sáu trời mưa em có nghe mưa xuống
trời không mưa em có lạy trời mưa"
đoản khúc mưa tháng Sáu...đoản khúc buồn...ám ảnh mãi trong anh...bất chợt một ngày khi lòng mình buốt lạnh...em có bao giờ chợt nhắc những cơn mưa...
NGUYỄN TRƯỜNG NHÂN

Không có nhận xét nào: