Thứ Hai, 18 tháng 1, 2010

"Thành phố buồn"...!...

01
mai em về Đà lạt
bỏ anh - giữa phố phường
mai em về...anh nhớ
tìm đâu giữa khói sương

em về cùng đồi dốc
hàng thông xanh rì rào
con đường nghiêng bóng nhỏ
ngõ nhà em nơi nao?


em về cùng mưa phố
chiều Đà lạt giăng mơ
anh một mình lẻ bước
chợt thấy lòng ngẩn ngơ

em về cùng hoa thắm
dài theo nẻo phố phường
anh ngồi buồn với cỏ
nhờ gió gửi yêu thương

mai em về Đà lạt
xa anh. xa mái trường
tình yêu vừa chớm nở
đừng để vội phai hương
17.06.2009
ngày thi cuối HK II...em về với phố
02
không đợi được tới ngày anh cùng về Đà lạt
tình yêu mình đi lạc giữa mình sương
anh đứng lại
lưng chừng đồi dốc
em xa mờ
Đà lạt phố mênh mông


người con gái yêu màu xanh của lá
hàng thông xanh soi bóng nước hồ xanh
em nhòa khuất
anh kiếm tìm vội vã
chợt vụt khỏi tay mình
hai bím tóc dài xinh

mưa phố nhỏ ướt áo em nhẹ nhẹ
đôi vai gầy run lạnh giữa lòng anh
gió vô tình mang lời yêu đi mãi
sót lại trong anh còn nửa giấc mộng lành

anh khắc khoải
chiều tím Đà lạt nhớ
vẫn muốn lang thang qua hết những con đường
mưa chỉ ướt phía không em thăm thẳm
đến bao giờ phai được những nhớ thương

chẳng còn được một ngày
để về cùng nhau nữa
em bây giờ thành Đà lạt trong anh...
Cần Giờ, 01.08.2009
đêm trên đảo Thạnh An
03
Đà lạt ơi...!...chưa một lần hẹn ước..
nửa tim mình anh mãi gọi khôn nguôi
con đường ấy
em qua ngày hai buổi
hàng thông lặng lẽ chờ
nghiêng một bóng hoàng lan


mưa nhẹ phố...mênh mang Đà lạt nhớ
sương giăng mơ nhòa ướt dáng em gầy
lòng thảng thốt
chiều nay trời trở lạnh
em không về...chợt vắng cả vòng tay

anh xứ biển...chưa một lần quen đồi dốc
ngõ nhà em cao khuất giữa mây ngàn
lạc chân bước ngỡ như mình vào mộng
gió xôn xao...
tím ngát chiều phố núi

có lẽ nào em quên?
để trọn đời...anh nhớ
thành phố ấy chạm vào anh bỡ ngỡ
Đà lạt ơi..!..
thoáng nhận ra nhau trong đáy mắt một người....

Cần Giờ, 10.08.2009
một tháng rồi đấy em...!


Re: Viết cho một nỗi đau...và cho cả một niềm tiếc nuối...chỉ để cho riêng mình...Em đến rồi đi...bỡ ngỡ, vội vàng, chỉ như một giấc mơ...một cơn gió vô tình lướt qua rồi đi mãi để lại lòng anh bao nhiêu nỗi xót xa. Chưa một lần anh đến miền đất ấy...nơi em sinh ra và lớn lên...nhưng từ sâu thẳm lòng mình....miền đất ấy với anh đã trở thành một niềm thương nhớ. Dẫu đã chẳng còn em...nhưng anh sẽ giữ mãi cho mình niềm thương nhớ ấy ...vì những gì đã có...vì cả những gì đã qua..!..Hẹn một lần anh đến ! tìm cho anh một Đà lạt của riêng anh.

Không có nhận xét nào: