01.
Sài Gòn. chiều. mưa.
những dòng xe vẫn đi về vội vã. giữa con đường dài thật dài tự dưng thấy mình chỉ như một chấm nhỏ lẻ loi. rồi cơn mưa đến bất ngờ chẳng hề báo trước…
một…
hai …
con đường nghiêng mình hứng lấy những giọt mưa. cơn mưa rào giữa tháng mười hai. mưa trái mùa cho lòng miên man cùng bao nhiêu nỗi nhớ... đánh thức trong anh thăm thẳm một khoảng trời.
em…
mưa tháng Sáu
một tháng Sáu nào chưa xa mà đã vội thành dĩ vãng…mưa ướt chuyện tình mình…mưa ru những ước mơ xa…mưa vỡ ra giữa tim anh thành ngàn mảnh vỡ…
mưa…
em mang cơn mưa rời xa tháng Sáu ấy…
dẫu khoảng trời anh vẫn xanh thăm thẳm một màu…
02.
mưa tháng mười hai…
mưa về
rồi mưa đi…vội vã…anh đứng lại giữa đời…chơ vơ với nỗi đau…giơ bàn tay hứng khẽ một giọt mưa để biết đời không là ảo ảnh.
anh về.
phố chật. đường đông. những dòng xe vội vã…
muốn thét to lên một tiếng nhưng không tài nào mở miệng. đành nhấn mạnh tay ga lao vút đi để mưa quất mạnh vào tận đáy lòng mình…
một người quát…
hai người chửi
“thằng điên..!”
“chạy xe thế hả.!..”
“muốn chết không..?..”
chạy trốn cơn mưa…chạy trốn những dòng ký ức ùa về làm con tim buốt nhói…chạy trốn cả nỗi cô đơn…
03.
phòng trọ…
một điều tưởng như rất giản đơn nhưng có lẽ không phải ai cũng hiểu…
hạnh phúc biết bao nhiêu khi có được một nơi để trở về…
những lúc mệt mỏi…
những khi đớn đau…
những giây phút không thể gồng mình lên được nữa.!.
cái phòng trọ cứ mỗi sáng mình lại khao khát rời bỏ để ra đi…nhưng khi chiều rơi lại mong mỏi biết bao nhiêu để được trở về…
căn phòng trống…
không ấm áp…không cả yêu thương
chỉ một mình đối diện với bốn bức tường…tưởng như có thể nói chuyện với nỗi cô đơn
bỗng nghe lòng buốt lạnh…bỗng thấy chân rã rời…
điếu thuốc châm lên mong đốt cho hết nỗi buồn.
“mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ…dài tay em mấy thuở mắt xanh xao…”
ghita da diết…
Khánh Ly gân cổ cố hát những lời sầu…
xưa lắm rồi sao Diễm?
xa thật rồi sao em?....
04.
cafe…
một góc nhỏ quen thuộc giữa Tre…thời gian ngồi ở đây có lẽ cũng bằng với thời gian ở phòng rồi đấy …
có lẽ là giữa góc tối này không ai thấy được nỗi cô đơn…
chợt có cảm giác dường như mình đang đi trốn…trốn chính bản thân mình…!
đốt một điếu thuốc để ngụm cafe ngấm thật sâu…chát đắng…
mưa vẫn nức nở rơi buồn…
Yahoo của người ta vẫn sáng…dòng status “iu mưa nhất…” buốt vào tim…
vẫn là Trịnh…
vẫn Khánh Ly…
“xin hãy cho mưa qua miền đất rộng…để người phiêu lãng quên mình lãng du”
có thật quên được chăng.?...có thật quên đi những tháng ngày đem thân lang bạt nơi đất khách....vô định một con đường...
Trịnh chẳng thể nói được…
Diễm thì cũng chẳng thể trả lời…chỉ có mưa…chỉ có mưa vẫn khẽ khàng rơi lạnh.
“xin hãy cho mưa qua miền đất rộng…ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau”
“xin hãy cho mưa qua miền đất rộng…ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau”
_sua.jpg)



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét