chợt xanh xao màu nhớ
phố anh chờ…
năm tháng cũng rêu phong
mưa chợt đến
chợt đi
vội vã…!
lấy ai bước chung về.
như thuở ấy…yêu nhau.
còn mỗi anh thôi
lặng lẽ gối đầu lên ký ức
ve mải ngân nga bài hát của năm nào
chớm hạ rồi…
khoảng trời có xôn xao?
em biền biệt!
phương trời xa biền biệt
nắng cứ vàng trên chiếc lá ngày thơ
không phải một giấc mơ
liệu có là sự thực?
anh khắc khoải tìm qua miền ký ức
mối tình đầu
rưng rức…
khóc gọi tên nhau
gió xanh xao
nằm lại lưng chừng phốkhẽ giật mình
mùa lại nối mùa xa
những vòng xe chở em rời hạ cuối
tháng ngày giờ vắng cả những giấc mơ
…
mai con đường
phai nhạt ngàn thương nhớ
em có chờ?
một mùa hạ đi xa!
Re:Sống với quá khứ...nên hay không vậy nhỉ? Nhưng biết làm gì hơn khi ngày mai chỉ là những khoảng nhạt mờ...Giữ lại cho nhau một thời chỉ còn trong hoài niệm...để có lúc nào mệt mỏi giữa dòng đời ta còn một chút gì để gọi tên...Hoài niệm...gọi ta về ngày cũ...để thêm vững chân giữa đường đời...ít ra cũng vì ta đã từng sống...từng yêu...Thực sự...bằng cả trái tim mình...!
NGUYỄN TRƯỜNG NHÂN



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét