để nhớ những ngày tháng chuyên Văn...
Tình cờ anh gặp lại vầng trăng, Một nửa vầng trăng thôi, một nửa.
Trăng vẫn đấy mà em xa quá,
Nơi cuối trời em có ngóng trăng lên ?
Nắng đã tắt lâu rồi, trăng thức dậy dịu êm,
Trăng đầu tháng có lần em ví,
Chữ D hoa như vầng trăng xẻ nửa,
Tên anh như nửa trăng mờ tỏ,
Ai bỏ quên lặng lẽ sáng bên trời.
Ơi vầng trăng theo con nước đầy vơi,
Trăng say đắm dào trên cỏ ướt,
Trăng đầu tháng như đời anh chẳng thể nào khác được,
Trăng cuối tháng như đời anh hao khuyết.
Em đã khóc,
Trăng từng giọt tan vào anh mặn chát.
Em đã khóc
Nhưng làm sao tới được
Bến bờ anh tim dội sóng không cùng.
Đến bây giờ trăng vẫn cứ còn xanh,
Cứ một nửa, như đời anh, một nửa,
Nhưng trăng sẽ tròn đầy, trăng sẽ...
Trăng viên mãn cuối trời đêm đêm em có nhớ ?
Mặt trăng từng khuất nửa ở trong nhau.
Hoàng Hữu
một đêm nào về muộn...đường khuya không một bóng người. thức ngủ những khoảng mờ xao xác. bước một mình với dòng hồi ức...lửng lơ một vầng trăng đầu tháng trên đầu...bỗng lẩm nhẩm một câu thơ ngày cũ...
"tình cờ anh gặp lại vầng trăng,
một nửa vầng trăng thôi
một nửa vầng trăng thôi
một nửa..."
"hai nửa vầng trăng"...
một bài thơ ít người biết đến...nhưng đủ sức ám ảnh bất kì ai đã đọc qua, dù chỉ một lần...
lần đầu tiên đọc "hai nửa vầng trăng"...sức ám ảnh ấy cũng đã khiến tôi kinh ngạc. nhưng những tháng năm trẻ dại ấy, sức ảm ảnh đó cũng nhanh chóng qua đi. họa chăng chỉ trở lại đôi lần khi phải liên hệ để viết về vầng trăng xẻ nửa ngày Thúc Sinh từ biệt Thúy Kiều, hay mảnh trăng nơi cuối rừng tỏa sáng lên mối tình chiến tranh thơ mộng trong văn Nguyễn Minh Châu...
rồi thời gian...rồi năm tháng...ngỡ đã lãng quên trong bao nhiêu bộn bề ký ức...để rồi giờ đây khi đã trải qua bao nhiêu đổ vỡ, thấm thía bao nhiêu những xót đau...vầng trăng ấy mới đột ngột hiện về với đầy đủ những ám ảnh của nó...
vầng trăng ở đây đóng vai trò như một chứng nhân của câu chuyện tình yêu dang dở...kết thúc rồi vẫn day dứt mãi trong nhau...
nổi bật nhất trong bài thơ là nỗi ám ảnh về sự chia cách và niềm khát vọng về một sự viên mãn, tròn đầy...
một mối tình cho đến bây giờ vẫn còn là bí ẩn...những ngày cuối cùng nằm trên giường bệnh trong trạng thái nhập thần, mê sảng của tác giả..."hai nửa vầng trăng" đã xuất hiện trên đời.
sự cách chia cứ trở đi trở lại...day dứt khôn nguôi...đã có nhà phê bình bỏ công ra ngồi đếm xem bao nhiêu lần tác giả dùng chữ nửa..liệu có cần thiết như vậy chăng khi tất cả chỉ là lớp vỏ của chữ nghĩa bên ngoài...
thăm thẳm trong anh trong em...và cả trong nhau là cả một khoảng cách vời vợi không thể nào san lấp.
khoảng cách của không gian...khoảng cách của thời gian?
dường như tất cả đều không phải...
khoảng cách ấy chính là khoảng cách của hai tâm hồn...khoảng cách của một tình yêu mãi mãi thành dang dở..."trăng vẫn đấy...mà em xa quá..!."
có xa xôi thật không?
em rất xa nhưng em cũng rất gần.
em hiển hiện trong một nửa vầng trăng đẫm màu ký ức...vầng trăng mang em trở lại...hay cũng chính em về lại với vầng trăng.
có lẽ đã không cần thiết nữa khi đặt ra câu hỏi tại sao? tại sao lại xa..tại sao vầng trăng ấy không thể trọn vẹn trong nhau. tại anh tại em...hay tại vì tất cả.
chỉ biết rằng..."tên anh như nửa trăng mờ tỏ....ai bỏ quên lặng lẽ sáng bên trời..."
nửa trăng anh vẫn sáng mãi một niềm tiếc nuối...
lặng lẽ thôi em...lặng lẽ đi về trên quỹ đạo của một tình yêu.
vầng trăng đôi lúc đã thành siêu thực...đôi lúc tan đi...mờ ảo giữa câu chuyện tình.
"trăng đầu tháng...
"trăng cuối tháng...
chấp nhận để sống tiếp...nhưng nào có dễ dàng quên.
mải miết tìm em...mải miết tìm mình...những hao khuyết khi đã xa...đã mất nhau rồi...làm sao mà khác được
ngậm ngùi về ru lại vầng trăng xưa...kể riêng với vầng trăng nỗi đắng cay mặn chát
chia tay không nước mắt...chỉ có nỗi đau giữa tim mình nén chặt...
đừng khóc cho nhau
em đã khóc
nhưng có lẽ đã quá muộn màng.
giọt nước mắt tan ra...nhưng tình ta làm thế nào mà níu lại...
mặn chát trong anh...
ký ức của một thời. "bến bờ anh..." em không thể nào đến được...có phải chăng cũng vì thế mà cách chia... khoảng cách anh và em...dường như là quá lớn...mà chỉ có tình yêu thôi là không đủ để lấp đầy.
sóng vỗ giữa tim đau...nỗi mất nhau thăm thẳm...đổ vỡ...nào phải chỉ một tình yêu.
những dòng thơ không viết cho riêng một tình yêu...
lắng sâu trong nó là bao nhiêu nỗi đời...với đủ cả đắng cay...ngọt bùi...khổ đau và hạnh phúc...vầng trăng theo suốt một đời người...như vận vào đời anh cái ảm ảnh dở dang từ chính nửa vầng trăng ấy...
một nửa chua xót...một nửa đắng cay...
nhưng để đi được đến tận cùng...chỉ nửa vầng trăng dường như vẫn là chưa đủ...để vin vào...để sống, để khát vọng, để ước mơ....
anh cố giữ cho mình một niềm tin...dẫu có mong manh đến mức nào đi chăng nữa...
niềm tin vào một vầng trăng...vào sự tròn đầy, viên mãn...vào một ngày...
một ngày
ký ức nào chợt nhòa. chợt hiện...
vầng trăng cứ lẩn khuất....ám ảnh bên đời...
vầng trăng viên mãn ngày xưa chợt trở về lại...như một niềm an ủi cuối cùng...sau bao nhiêu dở dang tiếc nuối
để giây phút sau cùng...không còn chỉ là hai nửa cô độc, lẻ loi...
nửa trăng em...nửa trăng anh...
nửa ngày xưa...nửa bây giờ...
vầng trăng viên mãn ấy dường như là ảo mộng....nhà thơ không thể nào tìm thấy được trong đời thực...nhưng rồi trong những ngày cuối cùng của cuộc đời mình ông đã tìm thấy được trong thơ....
tất cả như tan ra và hòa làm một...
chỉ còn lại đây...một vầng trăng...và chỉ một vầng trăng..
mãi mãi sẽ là viên mãn...
.....
NGUYỄN TRƯỜNG NHÂN



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét