Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2010

"...Cuối cùng cho một tình yêu..."

 cafe Tre, 15/1, ngày thi cuối kì CN Mac-Lenin
một cuốn sách
( hay "cuối cùng cho một tình yêu....")
hy vọng đây có lẽ sẽ là chương kết cho một cuộc tình buồn...
....
"ngày xửa ngày xưa..."
có lẽ phải dùng đến cả cụm từ ấy mỗi khi chuẩn bị nhắc lại những gì hai đứa đã trải qua...đã xa xôi lắm rồi đấy nhỉ? ít ra là trong ký ức của một người...
cuốn sách ấy đưa em mượn
nói khác hơn là san sẻ cho em...vì hình như khi yêu nhau cái gì cũng là của chung nhau cả...
em đã cầm cuốn sách từ ngày đó...
qua bao nhiêu tháng
qua bao nhiêu chuyện đã xảy ra...


rồi nhớ...
rồi quên...
cuối cùng thì hai đứa đã không còn bên nhau nữa...anh lẳng lặng buông tay em ra để em bước cùng với sự lựa chọn của riêng mình...
những xót xa nuối tiếc...chỉ một mình anh giữ...
có đôi khi thảng thốt giữa cơn say anh có vô tình hay cố ý quấy rầy em bằng đôi dòng tin nhắn...nhưng từ thẳm sâu đáy lòng mình anh hiểu đã mất em....
những ngày gặp nhau trên lớp...chỉ như một sự khó chịu cho cả hai...
anh phải đi để tìm lại sự bình yên mà anh từng có...

em không sai...
anh cũng đã sống thật với lòng mình...
cuốn sách kia thì vẫn còn lại đấy...có thể với em nó không phải là một cái gì quá quan trọng...nhưng với hai đứa ít ra nó cũng làm chứng rằng..đã có một thời...đã có một tình yêu...chứ không phải như giờ đây...chạm mặt nhau cũng chỉ như hai người xa lạ...
nhưng em vẫn muốn trả...
nhưng em vẫn muốn anh nhận lại vạt của mình...anh chưa một lần nhắc lại cuốn sách ấy...trao nó cho em, anh chỉ mong sao em sẽ giữ nó trọn đời...như giữ gìn hình ảnh của anh trong lòng em vậy...
nhưng bây giờ đã không phải là những ngày xưa...

"có cần thiết phải trả lại hay không?"
anh hỏi.
"có cần thiết phải giữ hay không?"
em trả lời.
dòng chat thì lặng im nhưng tim anh lại âm thầm buốt nhói.
mất em rồi...
đành chấp nhận mà thôi...

anh hứa hôm nào lên lớp sẽ gặp em để nhận lại...nhưng rồi anh đã không lên...có thể em trách rằng anh thất hứa...nhưng thật sự từ tận đáy lòng mình...anh mong muốn em hãy nghĩ lại...hãy cứ giữ lại cuốn sách vô tri kia...dù chẳng để làm gì...
nhưng rồi sáng nay...
em lại tìm anh...
em vào quán cafe ngày xưa em vẫn vào để tìm anh...nhưng không phải là để bàn những dự định cho một cuộc đi chơi, hay một kế hoạch gì đó...mà là để đưa lại tận tay anh cuốn sách ngày nào...em đã nhờ nhưng bạn bè anh không nhận...có thể chúng hiểu anh..cũng có thể không...nhưng rốt cuộc em đã gặp mặt anh để đưa lại...

anh không hiểu...
tại sao khuôn mặt em lại phải lạnh lùng và nặng nề nhường ấy...
chẳng lẽ không thể nở ra với anh dù chỉ là một nụ cười...
giữa bao nhiêu bạn bè cùng lớp chẳng lẽ em không thể nói một câu đùa...
bạn bè anh cũng chính là bạn bè em đấy...!


chua xót biết bao nhiêu...
vẫn ánh mắt ấy...nhưng giờ đây nhìn anh đã khác...
anh chẳng biết nói gì để đáp lại tiếng "cảm ơn" vô cảm từ miệng của chính em...
rõ ràng...dĩ vãng trong em đã chết...
anh chẳng muốn nói và cũng chẳng biết phải nói gì...anh sặc một ngụm cafe...có thể là thật cũng có thể là giả vờ...tùy theo em hiểu...
tiếng xin lỗi em nói ra dù có thật lòng hay không cũng dã chẳng còn quan trọng nữa rồi....

"ừ thôi em về...chiều mưa giông tới...bây giờ anh vui..."(1)
"cuối cùng cho một tinh yêu...!..."
còn gì không em...để nhớ và để tiếc...
một cuốn sách...
một tinh yêu
anh cho đi và đã nhận lại riêng mình...
nhưng sao mà đắng chát....
hơn cả ngụm cafe không đường anh uống trọn mỗi sớm mai...!
NGUYỄN TRƯỜNG NHÂN
(1): "Cuối cùng cho một tinh yêu" : nhạc Trịnh Công Sơn, thơ Trịnh Cung

Không có nhận xét nào: