Net cafe, một đêm mưa tháng tám
anh đốt ngày xưa thành khói thuốcthả lên trời
gửi gió đến em xa
Tuy Hòa đêm mưa...bỗng thấy đời trở lạnh
khói buông mờ
có ấm được đâu em?
điếu thuốc tìm quên tự bao đời vẫn đắng
khói tàn rồi
ngày xưa cứ vẹn nguyên
kỷ niệm yêu về lại quá nồng nàn
anh choàng tỉnh...chợt quay đầu trốn chạy
xao xác mưa bay
chết lặng cả đáy hồn
góc cafe giấu riêng mình nỗi nhớ
năm tháng hao gầy
không níu được em ơi.
đêm chầm chậm như sợ ngày lên vội
(biết đêm này Đà lạt có mưa bay..?..)
anh đốt ngày xưa
sao nghe lòng đắng ngắt
khói nhạt về trời
gió thổi bước cô đơn
NGUYỄN TRƯỜNG NHÂN
Re: Hè vừa rồi, về Tuy Hòa hình như vào cuối tháng tám. Hoa sữa bắt đầu thơm, đêm bắt đầu buồn, nhất là những đêm mưa...Đêm ấy MU của anh thắng Birmingham City một quả. Tan trận, anh em về hết, chỉ mình anh ngồi lại giữa đêm mưa. Net cafe chưa bao gờ vắng và mênh mông nhường ấy.!.Vừa thương vừa giận một người. Đêm ấy đốt hết gần gói Jet, về nhà không dám vào cửa trước vì mùi thuốc nồng nặc...những ngày Sài Gòn còn có anh em, có Trường, có Thắng, Dung làm bạn...đêm ấy một mình nên mới hư hỏng nhường ấy... Thơ viết chẳng ra sao...sửa mấy lần rồi mà vẫn thế...post lên để lâu lâu vào đọc thôi. Nghĩ mãi mà vẫn không ra cái tựa để, chẳng lẽ lại bắt chước Vũ Thành An đặt là bài không tên số 1...chợt nhớ tới bài hát của Jimmy Nguyễn nên đành lôi ra mà đặt tên vậy...Không phải đợi chờ ai đó...mà đợi chờ ký ức phôi phai...



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét